Sáng sớm hôm sau, đám người bát quái đó đăng một bài viết, bài viết mở đầu đơn giản là thích thích về việc xóa bài đăng chiều qua, sau đó tới trọng điểm là....
Ngay tại đêm hôm qua, thông tin quân (*) thu được rất nhiều bản thảo của các bạn học, biểu thị bên trong đều là ở sân trường Đường Tuyết cùng một nam tử khác rêu rao khắp nơi. Vì cái gì nói bọn họ rêu rao khắp nơi? Bởi vì họ cầm thật nhiều là thú bông. Bộ dáng như vậy, nghĩ sao mà không bị người khác chú ý.
(*): người chuyên thu thập thông tin
Sau đó thả rất nhiều ảnh, đều là ở từng góc độ, từng địa điểm chụp lén Đường Tuyết cùng Dụ Ngôn đi cùng nhau trong sân trường, nhiều thú bông như vậy, thật là chói mắt. Bài đăng cuối cùng, là bức Đường Tuyết tại dưới lầu ký túc xá nhận thú bông từ chỗ Dụ Ngôn. Về sau, trên người cô đầy là thú bông, đang cùng Dụ Ngôn tạm biệt.
Trong tấm ảnh, hai người nhìn nhau, trên mặt đều treo nụ cười thản nhiên.
Cái này mẹ nó là tình yêu chứ là gì nữa!!! ____ thông tin quân cảm thán như thế.
Tại bài đăng cuối cùng này, thông tin quân phổ cập khoa học một chút nhân vật nam sinh sự kiện lần này, tiểu đệ đệ Dụ Ngôn. Tiểu đệ tại vòng trượt nghệ thuật vẫn rất nổi danh, cầm qua không ít giải thưởng, khả năng bởi vì vẫn là tân sinh nên học sinh trong trường chú ý cậu không bằng Lê Ngữ Băng nhiều như vậy. Nhưng mà bây giờ tất cả học sinh cũng đều đã biết hết....
Cuối cùng là bức ảnh Dụ Ngôn khi 16 tuổi lúc lên đài lĩnh thưởng, trong tấm ảnh cậu chưa có nẩy nở, trên mặt vẫn còn nét mập mạp của hài nhi, mặt mày sạch sẽ thanh tú ôn nhu.
Quần chúng bát quái vẫn còn đang đắm chìm trong sự kiện chiều qua, sáng nay nhìn thấy bài viết này, đều muốn phát điên rồi.
Còn có thể như vậy sao? Trong vòng một ngày cùng hai nam nhân hẹn hò? Còn đều là nam thần? Đầu năm nay có phải thị lực của nam thần đều không tốt không? Nếu không phải bị mù, làm sao lại có thể coi trọng thể loại đó. Đáng thương Lê Ngữ Băng, đáng thương Dụ Ngôn! Các cậu mở to mắt nhìn đi, Đường Tuyết cô ta là tên đại lừa gạt...
Đáng tiếc, nghiêm túc nghe không được mấy phút, cậu đã thất thần, bắt đầu chơi điện thoại.
Lê Ngữ Băng đang ghi bài, lão Đặng bên cạnh đụng đụng cánh tay của cậu, cậu tránh, lão Đặng tiếp tục đụng. Lê Ngữ Băng khó hiểu ngẩng đầu nhìn cậu.
Lão Đặng ánh mắt tràn đầy sự thông cảm, đưa điện thoại cho cậu, thấp giọng nói:" Huynh đệ, bình tĩnh."
Lê Ngữ Băng tiếp nhận điện thoại cúi đầu nhìn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)