Cái mà Lê ngữ Băng gọi là " cho cậu một cơ hội", đấy là cậu đi nói với Chử huấn luyện đáp ứng để Đường Tuyết đi trước đội trượt băng quãng ngắn làm khảo sát, nếu kết quả khảo sát không vấn đề, liền để cô làm nhân viên ngoài biên chế của đội trượt băng. Chờ sau khi xử lí được chứng nhận thì mới để cô chính thức trở thành đội viên.
Đường Tuyết vì lần khảo nghiệm này, luyện tập sớm mấy ngày, nhưng cũng không dám tập luyện quá sức, lo lắng mệt nhọc quá độ. Dù sao cũng lâu rồi chưa có vận động với cường độ cao.
Đảo mắt hết một vòng. Đường Tuyết đi theo Lê Ngữ Băng vào khu tây. Đây cũng là lần thứ hai cô đến nơi này. Lần trước đến đây chính cô cùng Lê Ngữ Băng đùa nghịch lưu manh rồi để mất mặt đấy sao...?
Sân đội trượt băng quãng ngắn gần sát bên đội trượt băng nghệ thuật của Dụ Ngôn. Lê Ngữ Băng dẫn Đường Tuyết đến trước cửa, chỉ chỉ nói: " Chính cậu tự mình vào đi, đi tìm huấn luyện viên Chử nói chuyện."
Đường Tuyết đứng bất động tại chỗ, có chút khó khăn ấp úng nói: " Nếu không, thì cậu cùng tôi đi xem chút, thế nào?"
Lê Ngữ Băng khoanh tay, nhìn cô cười: " Không nghĩ là cậu cũng biết sợ ha?"
Đường Tuyết cho là cô không phải sợ, chỉ là có người đi cùng sẽ làm tăng thêm động lực mà...
Cô cứ thế đứng đó không nói lời nào, lọt vào mắt Lê Ngữ Băng lại nhìn ra trong thần thái chần chừ của cô lại có mấy phần thẹn thùng, cậu sờ lên đầu, ha, sợ thì nói là sợ đi.
Đường Tuyết chỉ coi là Lê Ngữ Băng sẽ không theo cùng vào, thế là quyết định xoay người đi vào nơi huấn luyện.
Chử Hà cho tới bây giờ cũng chưa có nhìn qua bộ dạng này của Lê Ngữ băng, cảm thấy hiếm lạ, nhịn không được phốc phốc nở nụ cười.
Lê Ngữ Băng nhìn thấy Chử hà, hướng cô giơ tay:" Chử huấn luyện."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)