Tay trái Lê Ngữ Băng vung lên hướng Biên Trừng chào " Đi trước, gặp lại sau.". Nói xong cậu đẩy đẩy Đường Tuyết chuẩn bị kéo đi.
Biên Trừng đột nhiên gọi cô: " Đường Tuyết. "
Lê Ngữ Băng cùng Đường Tuyết đồng thời quay lại, Đường Tuyết phát hiện ma chảo trên đầu cô có chút nơi lỏng nên nhanh chóng thoát ra quay lại nhìn Biên Trừng hỏi, " Còn chuyện gì sao?"
" Tôi ngày mai tranh tài cậu sẽ đến xem chứ? "
Đường Tuyết giật giật khóe miệng: "Cậu chả phải biết là tôi ghét nhất môn anh ư."
Sau khi nói xong lời này Lê Ngữ Băng đem đầu cô đẩy trở về, hai người ra ngoài được một khoảng, Đường Tuyết nói:" Này, buông tôi ra được rồi".
Lê Ngữ Băng không có thả cô trái lại lực tay trên đỉnh đầu tăng thêm một bậc, một bên nói:" Xoay trái, rẽ phải, làm chó mù". Sau đó cười cười.
" Bệnh tâm thần."
Đường Tuyết tức điên vén áo muốn đánh người, cậu lại đem đầu cô kẹp tại một đầu cánh tay giữ một khoảng cách, mà tay cậu lại quá dài, kết quả là Đường Tuyết gặp bi kịch, tránh cũng tránh không được, đánh cũng không xong.
Cô quay đầu bỏ chạy ý đồ muốn thoát khỏi sự kiềm chế của cậu.
Lê Ngữ Băng muốn đuổi kịp cô quả thật dễ như trở bàn tay, thế là chụp lấy đầu cô như hình với bóng. Hai người cư như vậy rong ruổi khắp đường đi, cũng không thèm quản những ánh nhìn xung quanh.
Đường Tuyết chạy đến giao lộ thiếu chút nữa đụng một chiếc xe tuần tra. May mắn Lê Ngữ Băng ở đằng sau kịp thời giữ cô lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
