"Chung Tử Yên cảm thấy làm người vẫn phải dựa vào bản thân. Cô hỏi Vệ Hàn Vân sở thích của mấy vị trưởng bối rồi sau khi có tình báo thì lên mạng tra tài liệu và theo thói quen đăng Weibo cầu cứu cư dân mạng một chút.
Nhờ phúc của sinh nhật Lạc Ẩn trước đó mà lượng người dùng hoạt động dưới Weibo của Chung Tử Yên đặc biệt nhiều.
Bài đăng trước đó đã có hàng trăm bình luận.
Giữa những bình luận như “Cái bể bơi này... to hơn cả nhà tôi nữa”, “Hạnh phúc của người giàu tôi thật sự không tưởng tượng nổi” và “Cuộc sống của người giàu mlem mlem thêm đi!!!”, bình luận hot nhất đứng đầu viết thế này:
【A Lâu hôm nay lại lặn rồi: Hello??? Bể bơi... tại nhà à??? Tiền nhiều thì có thể quyên góp cho người nghèo như tôi đây này, cảm ơn.】
Chung Tử Yên cũng cảm thấy như vậy. Lần đầu nhìn thấy cái bể bơi gia đình này thì cô cũng có cảm thụ y hệt.
——Ai lại đặt một cái bể bơi dài tận năm mươi mét ở trong nhà chứ! Tiền nhiều quá đốt không hết à!
Nhưng!
Hiện giờ Chung Tử Yên đã không còn là Tử Yên của ngày xưa nữa nên cô sẽ không dễ dàng bị dọa sợ nữa.
Bình tĩnh chuyển trang, Chung Tử Yên đăng một Weibo cầu trợ: “Loại trà nào đắt nhất? Mua ở đâu được?”
Mấy bình luận vèo vèo hiện ra bên dưới nhưng toàn là những lời vô nghĩa như chiếm chỗ, điểm danh, hóng hớt.
Đợi đến khi Chung Tử Yên đi tắm một cái rồi quay lại thì bên dưới câu hỏi của cô mới xuất hiện những bình luận có nội dung thực tế.
【Hóa thân của Chanh: Một người nhà có đồi trà lên tiếng đây, nếu tặng cho người hiểu về trà, lại có ngân sách dồi dào và biết cửa nẻo thì cứ tặng Đại Hồng Bào đi. Phú bà ơi, cô có kênh để mua không? [Ăn dưa] [Âm thầm quan sát]】
Chung Tử Yên đương nhiên không có thế nên cô quay đầu hỏi Quản gia một câu.
Quản gia hiểu ý: “Có một trang viên trà tiên sinh thường ghé qua và rất nổi tiếng trên phạm vi cả nước. Để ngày mai tôi sắp xếp xe đưa cô qua đó xem thử nhé?”
Chung Tử Yên vui vẻ đồng ý.
Kết quả là ngày hôm sau khi cô sắp ra ngoài thì Vệ Hàn Vân vậy mà lại kịp trở về.
“Đã nói là sẽ đi chọn cùng cô, vừa hay buổi chiều không có việc gì.” Anh nói.
Vậy thì ông chủ đã đến rồi, Chung Tử Yên đương nhiên bảo: “Được thôi.”
Tài xế bèn đổi xe đợi lệnh.
Nhưng trước khi ra cửa, Chung Tử Yên bày tỏ khao khát được chủ động cầm lái: “Tôi muốn lái xe.”
Mặc dù có tài xế cũng rất tốt, rất đỡ tốn sức, rất oai phong và tôn quý... nhưng cứ dựa dẫm vào tài xế mỗi khi ra ngoài thì cô vẫn cảm thấy thiếu thiếu gì đó. Ví dụ như... cảm giác máu nóng sục sôi khi adrenaline bùng nổ lúc đua xe!
“Có bằng lái không?” Vệ Hàn Vân trông có vẻ không mấy bận tâm.
Chung Tử Yên suy nghĩ một chút.
——Chủ não, không có bằng lái tôi sẽ hủy diệt thế giới.
Sau đó Chung Tử Yên thò tay vào túi áo, quả nhiên bên trong đang nằm một cuốn bằng lái mà cô chưa từng bỏ vào.
Cô lấy ra rồi đung đưa trước mặt Trợ lý Phương Nam một cách không sợ hãi: “Tôi có.”
Một tay lái lụa bao nhiêu năm trong Không gian Vô tận và đến nay vẫn còn sống nhăn răng —— Bạn, rất đáng để sở hữu!
Phương Nam nhìn sâu vào mắt Chung Tử Yên một cái rồi quay sang Vệ Hàn Vân: “... Ông chủ, tôi có lời muốn nói.”
“Anh nghi ngờ kỹ thuật lái xe của tôi.” Chung Tử Yên liếc nhìn Phương Nam rồi nhướng mày ngắt lời, “Tôi ngay cả trực thăng cũng biết lái đấy.”
Chuyện này phải nói đến lịch sử cả đội của Chung Tử Yên vì quá nghèo nên thường xuyên phải trực tiếp ra tay cướp phương tiện giao thông của người khác trong phó bản. Có khi cướp của dân bản địa và cũng có khi trực tiếp cướp của tiểu đội vô tận phía đối diện, nói chung là chỗ nào tiện thì cướp chỗ đó, cái nào công nghệ cao thì cướp cái đó.
Việc cướp bóc này suy cho cùng cũng chỉ nằm ở một chữ “nhanh”, tốc độ là trên hết vì冲vào phi thuyền mà thao tác cất cánh càng nhanh thì tỷ lệ cướp thành công càng cao.
Lâu dần, cả đội đã rèn luyện được kỹ năng cướp của nhà giàu chia cho nhà nghèo vô cùng tinh xảo.
——Chỉ là một chiếc siêu xe mà thôi, sao có thể làm khó được Chung Tử Yên cô chứ!
“... Theo tôi được biết, cô không có bằng lái phi công dân dụng.” Phương Nam đẩy mắt kính và nói một cách rất chắc chắn.
Chung Tử Yên lại thò tay vào túi quần rồi lấy ra tấm bằng thứ hai cho Phương Nam xem: “Tôi có.”
Phương Nam cố nhịn một câu chửi thề: “...??” Đó là túi thần kỳ của Doraemon à?
Vệ Hàn Vân đứng bên cạnh xem Chung Tử Yên đấu trí thắng Phương Nam, anh tùy ý đút tay vào túi quần tây rồi hơi nghiêng đầu về phía gara để mở ra cánh cửa tiện lợi cho cô: “Cô chọn đi.”
Chung Tử Yên lao thẳng đến gara rồi tìm chìa khóa xe Aston Martin từ trong tủ chìa khóa mới lắp xong. Cô dùng ánh mắt chân thành nhất nhìn chằm chằm ông chủ đang chậm rãi đi tới phía sau: “Tôi đã muốn lái chiếc này từ lâu rồi.”
Siêu xe đúng là rất ngầu nhưng đa số đều không có ghế sau nên khi có tài xế thì không lái được.
Sau khi lần lượt ngồi thử mấy chiếc xe đắt nhất trong gara của Vệ Hàn Vân một lượt thì Chung Tử Yên cuối cùng cũng đặt tầm mắt lên chiếc xe bảnh nhất.
Mặc dù mẫu xe... Chung Tử Yên không biết nhưng những đường cong tràn đầy cảm giác công nghệ và sức mạnh kia vừa nhìn là biết ngay kiểu trải nghiệm hưng phấn chỉ cần đạp ga một cái là lập tức chạy quá tốc độ.
“Cô lái đi.” Vệ Hàn Vân hất cằm.
Phương Nam muốn nói lại thôi.
Cuối cùng dưới sự nuông chiều của Vệ Hàn Vân mà Chung Tử Yên đã thành công lái chiếc Aston Martin toàn thân đen tuyền điểm xuyết sắc đỏ ra ngoài. Vệ Hàn Vân ngồi ở ghế phụ và phong thái quý công tử của anh trông có vẻ không mấy ăn nhập với chiếc siêu xe này.
Chung Tử Yên nghĩ ngợi một chút rồi đưa kính râm cho anh: “Đeo không?”
Vệ Hàn Vân nhận lấy rồi thuận tay đeo lên, tài xế xuất hiện thần không biết quỷ không hay để gõ cửa sổ từ phía bên ghế lái và đưa cho Chung Tử Yên thêm một chiếc kính râm cùng kiểu nhưng khác màu.
“... Kính râm đôi!” Chung Tử Yên đeo lên sống mũi rồi một tay xoay vô lăng cực ngầu và thành thạo lái xe ra khỏi gara.
... Sau đó một trước một sau có hai chiếc xe kẹp cô vào giữa.
Chung Tử Yên nhìn thấy rõ mồn một Phương Nam đang ngồi trên chiếc xe phía trước.
Phương Nam nhìn đồng hồ rồi bảo tài xế: “Chú ý tốc độ xe.”
Vừa dứt lời thì anh ấy liền cảm thấy sau lưng nóng ran giống như bị ai đó lườm cháy cả mặt vậy.
Nhưng Trợ lý đặc biệt Phương đã dày dạn kinh nghiệm và bị người ta mắng sau lưng đã thành thói quen rồi nên chẳng thấy hề hấn gì, anh ấy cứ thế dẫn đầu đoàn xe chậm rãi rời khỏi Đình Sơn.
Mặc dù Đình Sơn nằm ở vùng ngoại ô phong cảnh tú lệ nhưng cũng không phải vừa ra cửa là có thể lên cao tốc ngay được.
Trên đường đi tới lối rẽ, Chung Tử Yên bị hai chiếc xe trước sau khóa chặt ở giữa nên tốc độ xe chưa bao giờ vượt quá năm mươi cây số một giờ.
Chung Tử Yên đau lòng nhức óc: “Anh có nghe thấy không? Tiếng khóc thê lương của chiếc xe này khi vất vả lắm mới được thấy ánh mặt trời mà chỉ được chạy có năm mươi cây số một giờ kìa!”
Vệ Hàn Vân một tay chống khuỷu tay lên trán, nghe vậy thì khẽ cười một tiếng: “Cô muốn đạp ga à.”
Biển báo lối vào cao tốc chậm rãi xuất hiện từ bên phải xe rồi lại chậm rãi biến mất.
“Có đạp được không?” Chung Tử Yên chân thành hỏi.
“Đợi một chút.” Vệ Hàn Vân cúi đầu lấy điện thoại, nửa phút sau thì âm thanh chỉ đường vang lên từ loa bluetooth của xe: “Phía trước hai trăm mét vào đường S14, xin chú ý xe nhập làn từ bên trái.”
“Đợi thêm hai trăm mét nữa,” Vệ Hàn Vân mỉm cười nói, “nhưng đừng chạy quá tốc độ.”
Chung Tử Yên nhanh chóng liếc nhìn Vệ Hàn Vân để xác nhận dây an toàn của anh đã được thắt hoàn hảo, dù cho có bị camera giám sát tốc độ chụp được cũng không sao.
Thế là ngay giây đầu tiên khi vào cao tốc, Chung Tử Yên vung tay lái rồi từ phía sau xe Phương Nam lách mình vượt lên một cách đầy táo bạo.
Phương Nam vẫn đang cần mẫn xem email thì chỉ nghe thấy một trận tiếng động cơ và bóng đen xẹt qua bên cạnh mình, anh ấy theo bản năng ngẩng đầu lên.
——Chiếc xe đang bỏ xa mình kia chẳng phải là chiếc Aston Martin One-77 của Vệ Hàn Vân thì là gì nữa?
Phương Nam: “... Chúng ta đuổi theo.”
Tài xế đáp một tiếng rồi nhấn ga đuổi theo.
Tuy nhiên động cơ của Aston Martin làm sao có thể xem thường được, Chung Tử Yên lại lái xe như đang tranh đoạt danh hiệu tay đua thần thánh trên đường đua Akina nên vài cú lạng lách hình chữ S đã nhanh chóng lao vào dòng xe cộ không mấy đông đúc rồi biến mất. Hai chiếc xe vốn đang hộ tống cô căn bản không có cơ hội đuổi kịp.
Phương Nam: “...” Anh ấy lạnh lùng ra tối hậu thư cho tài xế bên cạnh, “Trừ tiền thưởng.”
Chung Tử Yên thao tác vài cái đã nhanh chóng cắt đuôi hai chiếc xe vệ sĩ đang trở tay không kịp và nhất thời tìm thấy một chút nhiệt huyết truy đuổi sinh tử từ cuộc sống dưỡng lão trước đó.
Cô nhìn vào gương chiếu hậu lặng sóng rồi ép tốc độ xe ở mức giới hạn cho phép để lần lượt vượt qua những chiếc xe xung quanh.
Vệ Hàn Vân ngồi ở ghế phụ với vẻ mặt điềm nhiên như không, dường như anh chẳng hề để tâm đến việc tốc độ xe của cô đã đạt tới một trăm hai mươi cây số một giờ.
Đúng là Chung Tử Yên phản xạ lại để an ủi anh: “Đừng căng thẳng, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Chừng này thì dù cho xe có nổ tung giữa chừng thì Chung Tử Yên cũng có thể mang Vệ Hàn Vân ra khỏi xe một cách nguyên vẹn trước khi vụ nổ làm anh bị thương.
Những ngày tháng liếm máu trên lưỡi đao trước kia đâu có uổng phí!
“Không căng thẳng,” Vệ Hàn Vân giúp cô nhìn bản đồ chỉ đường, “xe thể thao đúng là không nên chỉ chạy có năm mươi cây số một giờ.”
Chung Tử Yên bỗng thấy cảm động: “Đợi mười một tháng nữa, trước khi tôi rời đi nhất định sẽ tặng anh một chiếc cúp ‘Bên A tuyệt vời nhất thế giới’.”
Vệ Hàn Vân cười: “Xem ở đâu ra thế?”
Chung Tử Yên: “Taobao đề xuất cho tôi đấy.”
Vệ Hàn Vân rất hiểu ý mà tiếp lời: “Bạn trai và chồng nhận được đều cảm động phát khóc à?”
Chung Tử Yên giơ ngón tay cái về phía anh: Ông chủ trăm công nghìn việc mà còn biết nhiều điều như vậy.
Sau khi giơ ngón cái xong, Chung Tử Yên lại tranh thủ lúc rảnh rỗi nhìn ra ngoài cửa xe và vừa vặn đối mắt với người ngồi ở ghế phụ của một chiếc xe khác.
Đối phương đang giơ điện thoại lên và rõ ràng là đang quay phim.
Chưa đầy một giây sau thì hai chiếc xe đã mỗi người một ngả.
Bên dưới bình luận là một loạt những người trong nghề đồng loạt thốt lên những tiếng tán thưởng và ngưỡng mộ.
Nhưng rất nhanh sau đó thì những kẻ thích bắt bẻ dù đến muộn nhưng vẫn có mặt: Tốc độ này chắc phải một trăm năm mươi cây số một giờ rồi ấy chứ? Có tiền là không cần nhận phiếu phạt à? Ha ha. @Cảnh sát giao thông thành phố H
...
Cũng không biết nơi Vệ Hàn Vân nói đi mua sắm là ở đâu, Chung Tử Yên chạy trên cao tốc với tốc độ tối đa hơn nửa giờ đồng hồ mới rời khỏi lối ra cao tốc.
So với một Yansha có sẵn thảm đỏ thì nơi này trông có vẻ khiêm tốn hơn nhiều với tường trắng ngói xám kiểu phục cổ Trung Hoa và mang đậm hơi thở của một trang viên trà.
Khi Chung Tử Yên đỗ xe xong thì đám người Phương Nam vẫn chưa kịp đuổi tới nên Vệ Hàn Vân dẫn cô vào trước.
Người đón tiếp hai người ở cửa là một người phụ nữ ôn nhu mặc sườn xám dài với mái tóc đen như mây búi sau đầu và đôi mày được tô điểm nhẹ nhàng, cô ấy tự nhiên như một mỹ nhân vùng sông nước bước ra từ trong tranh.
“Chào Vệ tiên sinh, Chung tiểu thư, mời vào.”
Chung Tử Yên vào trong nhìn một cái thì thấy thứ nổi bật nhất trong đại sảnh trống trải là một chiếc bàn tròn khổng lồ trông giống như dùng để họp, có điều bàn rất thấp và bên cạnh đặt những chiếc đệm ngồi hình vuông.
Chung Tử Yên tưởng tượng ra cảnh một nhóm thương nhân giàu có mặc vest ngồi khoanh chân dưới đất và vây quanh chiếc bàn này để thao thao bất tuyệt thảo luận về slide trình chiếu lúc họp.
... Không ổn lắm.
“Long Tỉnh trước kỳ Thanh Minh đã được gửi đến Yên Đô theo yêu cầu của anh rồi,” Người phụ nữ mặc sườn xám dịu dàng nói với Vệ Hàn Vân, “Hôm nay anh đến để thưởng thức trà xuân Đại Hồng Bào vừa mới được chuyển tới ạ?”
Vệ Hàn Vân ra hiệu cho Chung Tử Yên bên cạnh: “Là cô ấy.”
Người phụ nữ mặc sườn xám mỉm cười rồi khen ngợi Chung Tử Yên: “Chung tiểu thư tinh mắt thật đấy.”
Chung Tử Yên vô cảm gật đầu: Thú thật là bỉ nhân tối hôm qua mới được nghe cái tên Đại Hồng Bào này lần đầu.
Trong lúc nói chuyện, người phụ nữ mặc sườn xám dẫn hai người đi vòng qua một cái cổng viện giống như trong vườn lâm rồi rẽ vào phòng trưng bày mang phong cách cổ xưa.
Ngay cả khi đã thấy một lần ở Yansha thì Chung Tử Yên vẫn cảm thấy cách đặt hàng hóa trong từng tủ kính riêng lẻ rồi đặt đèn chiếu từ trên xuống có chút khoa trương.
“Năm nay là mùa đẹp nhất,” Người phụ nữ mặc sườn xám chuyên nghiệp giới thiệu, “Nhiệt độ và độ ẩm trước và sau đợt hái trà đầu tiên đều hướng tới sự hoàn hảo. Đối với Đại Hồng Bào mà nói thì đây là sự thay đổi khí hậu thập toàn thập mỹ hiếm có và trong suốt mười hai năm qua thì đây là đợt trà xuân có phẩm chất tốt nhất.”
Chung Tử Yên nhìn hộp trà nhỏ xíu vô cùng tinh xảo trong tủ trưng bày rồi thầm nghĩ đây chắc là hàng dùng thử.
“Năm nay sản lượng khá cao nên tổng cộng chế biến được tám lạng trà thành phẩm, cửa hàng chúng tôi có được năm lạng. Biết Vệ lão thích uống và Vệ tiên sinh nhất định sẽ ghé qua nên chúng tôi đã giữ lại trước.”
Chung Tử Yên kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Một quả trứng gà nặng một lạng mà loại trà này một năm mới sản xuất được tám lạng? Làm từ vàng à?
Nhưng nghĩ đến chuyện này là dùng tiền của Vệ Hàn Vân mua rồi lại tặng cho bố của Vệ Hàn Vân nên Chung Tử Yên bình tĩnh gật đầu: “Không cần nếm đâu, mua đi.”
“Lấy bốn lạng.” Vệ Hàn Vân bổ sung ở bên cạnh.
Người phụ nữ mặc sườn xám mỉm cười gật đầu rồi sau khi nói một câu xin phép thì chậm rãi rời đi.
Chung Tử Yên bèn nhân cơ hội này âm thầm mở trình duyệt tìm kiếm “Đại Hồng Bào một lạng bao nhiêu tiền”.
Công cụ tìm kiếm: Cây mẹ chỉ có bốn cây nên vật họp theo loài, hàng chính hãng có tiền cũng không mua được.
Chung Tử Yên: “...” Thế là cô lại ngẩng đầu hỏi Vệ Hàn Vân, “Sao không mua hết cả năm lạng?”
“Đại Hồng Bào có một câu chuyện, bốn lạng được gọi vui là ‘nửa giang sơn’, nhiều hơn trái lại không hay.” Vệ Hàn Vân tùy tiện mở một lớp học nhỏ rồi thoáng nhìn thấy nội dung trên màn hình điện thoại của Chung Tử Yên nên không khỏi nghiêng đầu nén ý cười nơi khóe miệng.
Sau khi kìm nén xong thì Vệ Hàn Vân quay đầu lại đầy thấu hiểu bảo với Chung Tử Yên, “Rẻ hơn kim cương nhiều.”
Chung Tử Yên cất điện thoại đi và chợt cảm thấy trọng trách đường xa: “Anh nói đúng đấy, vậy chúng ta mau mua thêm mấy thứ đắt tiền khác mang về đi.”
Tác giả có lời muốn nói: Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Cây mẹ Đại Hồng Bào đã ngừng hái rồi, nội dung trong bài thuần túy là bịa đặt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
