"Các xưởng thiết kế cao cấp nhất đều trang trí theo kiểu đặt làm riêng và những chi tiết nhỏ nhất cũng sẽ được thiết kế dựa trên sở thích của chủ nhà. Vì thế các phương án mà vài xưởng gửi tới đều là những phong cách thiết kế và chi phí tham khảo trước đây.
Chung Tử Yên tiện tay xem qua vài chỗ rồi suy nghĩ một chút rồi trực tiếp chọn phương án đắt nhất nhưng cô lật tới lật lui vẫn không thấy thông tin liên lạc ghi trên đó.
Quản gia biết chuyện bèn lên tiếng: ""Sau khi Phu nhân chọn xong thì họ sẽ mang những thứ cần thiết đến thăm vào lúc người thấy thuận tiện.""
Việc đặt lịch hẹn với đội ngũ thiết kế được giao cho Quản gia liên hệ.
Hai ngày sau khi Chung Tử Yên gặp được nhà thiết kế có tiếng tăm trên quốc tế này thì mới biết cái gọi là ""nhứ thứ cần thiết"" kia là gì.
Đó là một lượng phiếu khảo sát nhiều đến mức có thể khiến học sinh tiểu học bật khóc... không, là bảng hỏi.
Các câu hỏi trên bảng hỏi từ lớn như thích phong cách màu sắc nào cho đến nhỏ như thích váy liền thân hay chân váy hơn và có tới hàng trăm mục khác nhau.
Chung Tử Yên nhìn lướt qua hai cái rồi vẻ mặt lạnh lùng đặt xuống.
Tại sao tiêu tiền thôi mà cũng rắc rối như vậy.
Trong tưởng tượng rõ ràng tiêu tiền là một chuyện rất vui vẻ mà!
Nhà thiết kế là một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi và cô ấy nhìn hành động của Chung Tử Yên rồi mỉm cười thấu hiểu: ""Tuy rằng chuẩn bị bước đầu có hơi rườm rà nhưng khâu chuẩn bị càng đầy đủ thì kết quả sau này sẽ càng khiến người hài lòng. Tỷ lệ đánh giá tốt của đội ngũ chúng tôi từ trước đến nay đều cực kỳ cao.""
Chung Tử Yên: ""..."" Cô bày ra mấy thứ hoa mỹ này thì nếu đổi thành người có thân giá như Vệ Hàn Vân thì anh ấy sẽ quay ngược lại đòi thu phí cô đấy.
""Có thể đổi thành hình thức phỏng vấn, tôi hỏi và cô trả lời, có được không?"" Nhà thiết kế linh hoạt đổi phương thức khác.
Chung Tử Yên tìm kéo ra để cắt kiện hàng: ""Bắt đầu đi.""
Nhà thiết kế: ""Trên thang điểm từ một đến mười và mười là mức hài lòng nhất thì mức độ yêu thích của cô đối với màu đỏ là bao nhiêu?""
Chung Tử Yên tùy miệng đáp: ""Bốn điểm.""
...
""Đối với sự thoải mái của nội thất thì mức độ coi trọng của cô là?""
""Mười một điểm.""
""Còn tính thẩm mỹ thì sao?""
""Cứ đắt là được.""
...
""Cho hỏi trong kế hoạch gia đình tương lai của cô thì dự định sẽ có bao nhiêu đứa con?""
""Không sinh."" Không chỉ không sinh mà còn một năm nữa là ly hôn rồi.
Nhà thiết kế gãi gãi đầu.
...
Sau khi nhận được câu trả lời cho một loạt câu hỏi này thì nhà thiết kế đậy nắp bút lại và Chung Tử Yên cũng thở phào nhẹ nhõm.
""Vậy tiếp theo tôi sẽ đưa đội ngũ đi khảo sát thực tế từ một đến ba lần."" Nhà thiết kế cười nói: ""Chi phí đi lại do bên tôi chịu, nghe nói ngôi nhà của cô nằm trên một hòn đảo tư nhân mới mua?""
Chung Tử Yên gật đầu: ""Tôi vẫn chưa đến đó.""
Nhà thiết kế thường xuyên phục vụ cho các đại gia trong và ngoài nước nên cũng đã quen với việc này: ""Vậy tôi sẽ thuê một chiếc trực thăng để đi lại.""
""Không cần đâu."" Chung Tử Yên rạch thùng hàng cuối cùng ra: ""Du thuyền và máy bay đều đang chờ sẵn trên đảo và ở đó có đội ngũ quản lý nên sau khi các cô xuống sân bay thì trực tiếp chuyển sang máy bay của tôi để lên đảo.""
Khóe miệng nhà thiết kế giật giật: ""Cô còn chưa đến đảo mà đã chuẩn bị đầy đủ tất cả tài nguyên cần thiết rồi sao?""
Chung Tử Yên chân thành quay đầu nhìn cô ấy: ""Nói ra chắc cô không tin đâu nhưng tôi chỉ mua mỗi cái đảo thôi còn lại đều là người khác tặng cả.""
Nhà thiết kế: ""..."" Dù cô ấy không biết chủ nhân căn nhà này rốt cuộc là ai nhưng cũng hiểu rõ người mà ngay cả tên cũng không tiết lộ nhất định không phải là nhân vật cô ấy có thể đắc tội được vì thế cô ấy không hỏi thêm gì nữa mà đứng dậy xin phép ra về.
""Chờ chút."" Chung Tử Yên rút một bản tài liệu ra: ""Phương Nam nói trước khi cô đi phải ký cái này.""
Nhà thiết kế mở ra xem thì bên trong là một bản thỏa thuận bảo mật.
Nhà thiết kế bừng tỉnh gật đầu: ""Hóa ra là vậy nên mới phải ký bảo mật trước............ Vệ Hàn Vân?! Chẳng phải có câu 'kết hôn với anh ấy rồi ly hôn là có thể leo thẳng lên bảng xếp hạng Forbes' sao?!""
Chung Tử Yên: ""..."" Cô nói như vậy làm tôi thấy hình như thỏa thuận của mình bị hớ rồi.
Dục vọng của con người đúng là cứ nước lên thì thuyền lên mà.
Sau khi nhà thiết kế được Quản gia tiễn đi không lâu thì Chung Tử Yên lại nhận được điện thoại của Lý Duệ. Đối phương báo rằng lời bài hát cho bốn phần của vở nhạc kịch đã viết xong và hỏi cô có thời gian đến công ty để nghe thử không.
Cân nhắc đến việc mình là cổ đông lớn nhất của Hậu Thổ Giải Trí nên thái độ làm việc của Chung Tử Yên đặc biệt nghiêm túc: ""Bây giờ tôi qua ngay.""
Khi Chung Tử Yên ngồi một chiếc xe mới khác đến Hậu Thổ thì tình cờ gặp được Dư Thiên Sơn.
Đối phương nhìn thấy cô cũng sững lại một chút rồi nhanh chóng tiến lên chào hỏi: ""Khụ... Chung tiểu thư.""
""Dư Thiên Sơn."" Chung Tử Yên vẫn còn nhớ tên của vị ""cháu họ"" này.
Hơn nữa phần lớn cổ phần trong tay cô bây giờ đều là được chuyển nhượng từ tay Dư Thiên Sơn.
""Không dám không dám, người cứ gọi tôi là Thiên Sơn giống như cậu út là được rồi."" Dư Thiên Sơn xua tay rồi vốn định đi ra ngoài nhưng anh ấy lại quay đầu đi theo Chung Tử Yên vào trong và còn nhanh chân giúp cô đẩy cửa ra.
Tuy rằng cánh cửa kia cũng là cửa cảm ứng tự động.
Khi Chung Tử Yên chuẩn bị bước tới cạnh cửa thì đột nhiên quay đầu nhìn ra ngoài cửa một chút.
Cô cảm nhận được một luồng nhìn lén kỳ lạ nhưng cũng không tính là có ác ý.
""Chung tiểu thư?"" Dư Thiên Sơn nghi hoặc hỏi.
""... Không có gì."" Một thế giới võ học thấp kém và hòa bình thế này thì chắc không cần phải quá để tâm đâu nhỉ?
""Người đến đây là vì chuyện khúc nhạc sao? Là Lý Duệ đang phụ trách sản xuất phải không?"" Dư Thiên Sơn đã nắm rõ thông tin: ""Nếu có việc gì thì người cứ gọi điện thoại cho tôi bất cứ lúc nào.""
Mặc dù cổ phần của Dư Thiên Sơn ở Hậu Thổ hầu như đều đã chuyển nhượng cho Chung Tử Yên nhưng quyền quản lý tạm thời vẫn nằm trong tay anh ấy.
Chỉ cần Chung Tử Yên không muốn đổi người quản lý thì vị trí của Dư Thiên Sơn sẽ không có biến động gì.
Không phải nói Dư Thiên Sơn rất để tâm đến một công ty giải trí như thế này mà là vì hiện giờ Hậu Thổ đang nằm trong tay Chung Tử Yên nên ý nghĩa tượng trưng của nó đã khác hẳn trước kia.
Dư Thiên Sơn cảm thấy Chung Tử Yên là một cái đùi lớn mới nên ôm chặt lấy chắc chắn là không sai.
Chung Tử Yên dừng bước trước thang máy: ""Tôi không có số của anh.""
Dư Thiên Sơn vội vàng dùng hai tay dâng danh thiếp của mình lên với vẻ nịnh nọt: ""Có việc gì xin người cứ sai bảo.""
Thấy Chung Tử Yên nhận lấy danh thiếp thì Dư Thiên Sơn mới thở phào nhẹ nhõm. Khi thang máy đến thì anh ấy còn đặc biệt đưa tay ra giúp Chung Tử Yên chặn cửa rồi đang định bảo trợ lý lấy thẻ ra quẹt tầng thì phát hiện bên trong có người đang đứng.
Lý Duệ ngậm điếu thuốc và không có ý định đi ra mà anh ấy uể oải chào Dư Thiên Sơn một tiếng ""Dư nhị thiếu"" rồi mới quay đầu nói với Chung Tử Yên: ""Tôi nhìn thấy chiếc xe đó là đoán ngay cô đã tới nên xuống đón cô đây.""
Chiếc Cadillac kéo dài lần trước đã để lại ấn tượng khá sâu sắc cho Lý Duệ.
Người giàu thông thường cùng lắm cũng chỉ đi Mercedes, Bentley hay Lexus làm xe công vụ chứ ai lại tùy tiện dùng xe kéo dài để đi lại hàng ngày cơ chứ?
Nói xong Lý Duệ lại nhìn Dư Thiên Sơn với ánh mắt đầy ẩn ý và thầm nghĩ nhà họ Dư đúng là có thực lực kinh tế này.
Chung Tử Yên khẽ gật đầu với Dư Thiên Sơn rồi bước vào thang máy và ném cho Lý Duệ ba chữ: ""Dập thuốc đi.""
Lý Duệ: ""..."" Anh ấy lẳng lặng ấn điếu thuốc vừa mới châm trong miệng vào vách thang máy để dập tắt.
Dư Thiên Sơn đứng bên cạnh thang máy duy trì nụ cười lịch sự tiễn đưa cho đến khi cửa thang máy từ từ khép lại.
Đợi thang máy bắt đầu đi lên thì máu hóng hớt của Lý Duệ không nhịn được nữa: ""Cô và Dư Thiên Sơn quen nhau thế nào vậy?""
Chung Tử Yên suy nghĩ một chút và cũng không biết Vệ Hàn Vân có định công khai tin kết hôn hay không nên mập mờ nói với Lý Duệ: ""Nửa người thân.""
Lý Duệ nhướng mày với vẻ hơi châm chọc: ""Ồ~ người thân. Vậy còn Lạc Ẩn thì sao?""
""Thần tượng mới thích."" Chung Tử Yên dùng từ vựng mới học được.
Thực tế là khi sinh nhật của Lạc Ẩn đang đến gần thì sự tiếp xúc giữa Chung Tử Yên và hội người hâm mộ của Lạc Ẩn ngày càng tăng lên nên cô cũng vô tình bị họ lây cho vài thói quen dùng từ.
""Sinh nhật Lạc Ẩn sắp đến rồi, cô có dự định gì không?"" Lý Duệ tùy miệng nửa đùa nửa thật hỏi: ""Ví dụ như làm một màn tỏ tình trên màn hình LED lớn ở tòa nhà cao tầng chẳng hạn?""
Chung Tử Yên không mấy hứng thú: ""Cái đó thì có tác dụng gì?""
Lý Duệ: ""Có thể diện, không phải fan của ngôi sao nào cũng có tiền để làm cái đó đâu.""
Nghe thấy hai chữ ""có tiền"" thì Chung Tử Yên cuối cùng cũng thấy hứng thú: ""Rất đắt sao?""
""Tính phí theo giây."" Lý Duệ hơi cô đơn ngậm điếu thuốc đã tắt trong miệng rồi nói lầm bầm: ""Giữa ngôi sao và fan của các ngôi sao đôi khi còn vì chuyện này mà cãi nhau, kiểu như thời gian dài thì coi thường thời gian ngắn.""
Chung Tử Yên: ""Được.""
""Nếu cô có thể bao trọn nửa tiếng thì máy chủ Weibo lại chuẩn bị nhận cảnh báo tê liệt rồi.""
""Nửa tiếng thì ngắn quá.""
""Vậy sinh nhật là hai mươi tư tiếng, cô có tiền thì bao trọn hai mươi tư tiếng đi."" Khi Lý Duệ tùy tiện nói đến đây thì cửa thang máy mở ra.
Lý Duệ thuần túy cho rằng Chung Tử Yên đang nói đùa cùng mình nên lập tức quẳng chủ đề này ra sau đầu rồi vừa đi ra ngoài vừa nói vào chuyện chính: ""Nói mới nhớ, bài hát của Lạc Ẩn cũng đang được điền lời rồi nhưng cậu ấy luyện tập mấy ngày rồi mà vẫn chưa nắm bắt được trạng thái. Bài hát đó của cô đúng là khó thật, không phải người bình thường nào cũng dám hát đâu.""
Chung Tử Yên: ""Trạng thái gì?"" Hát thôi mà cũng cần trạng thái sao? Có phải đi đánh quái đâu.
""... Tìm cảm giác?"" Lý Duệ cảm thấy khác ngành như khác núi nên anh ấy cố tìm một ví dụ: ""Giống như lúc cô sáng tác và biên soạn nhạc, khoảnh khắc mà cô bắt lấy linh cảm ấy?""
""Linh cảm?"" Chung Tử Yên không hiểu lắm: ""Cầm đàn lên là có thôi.""
Lý Duệ: ""..."" Cái máy linh cảm không có cảm xúc này mau đi ra cho tôi, ""Bài hát đó tôi cũng xem rồi, Tống Khê đều vò đầu bứt tai mà không điền được lời phù hợp nên cả hai người đều đang phát điên bế quan ở nhà kia kìa.""
""Vậy để tôi hát..."" Chung Tử Yên vừa mở lời thì lại nuốt những lời phía sau vào trong.
Cô cố nhiên có thể dùng tiếng Tinh Linh để lấp liếm vài câu và biết đâu người viết lời và Lạc Ẩn đều có thể tìm thấy linh cảm nhưng ngạn nhất nó lại gây ra hiệu ứng ma pháp gì đó thì đó là điều Chung Tử Yên không muốn thấy.
""Cô hát?"" Lý Duệ nghe được đoạn đầu: ""Cũng được thôi, cô là người sáng tác nên có lẽ sẽ có cách hiểu đặc biệt. Nhưng cũng phải đợi Tống Khê viết lời ra đã chứ nếu không cô hát kiểu gì?""
""Hát bằng ngoại ngữ.""
Lý Duệ: ""..."" Ngoại ngữ cái quái gì chứ, ngôn ngữ người ngoài hành tinh thì cũng phải điền lời.
Chung Tử Yên nghe qua một lượt bốn phần nhạc kịch mà Tống Khê đã điền lời xong rồi bày ra thái độ của một nửa ông chủ mà biểu thị sự hài lòng.
""Nói mới nhớ, Hậu Thổ đổi chủ rồi."" Lý Duệ ngậm điếu thuốc chưa châm lửa mà kể chuyện hóng hớt.
""Tôi biết rồi."" Chính là tôi đây.
""Lòng người đang dao động, Bạch Linh nói không chừng sẽ tìm cô gây rắc rối đấy, cẩn thận một chút."" Lý Duệ thản nhiên nhắc nhở.
Anh ấy làm ra vẻ phong thái cao nhân cực kỳ tự nhiên nhưng Chung Tử Yên không những không cảm kích mà còn có chút ngơ ngác: ""Bạch Linh?""
Lý Duệ vừa nhắc nhở xong thấy cô như vậy thì nhịn rồi lại nhịn nhưng vẫn không nhịn được mà đảo mắt trắng: ""..."""
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



