Long Ngâm Trấn, tọa lạc giữa bốn bề núi non trùng điệp trong một khe sâu, phong cảnh tú lệ, sơn thủy như tranh vẽ.
Ở cuối trấn, trong một con hẻm nhỏ vắng vẻ, có một tiệm quan tài đơn sơ. Đừng nhìn tiệm nằm nơi hẻo lánh, trong trấn lại vô cùng nổi danh.
Phía sau tiệm là một tiểu viện bốn phía tường đỏ, có giếng trời. Tiểu viện cổ kính, giản lược, mang phong cách rất riêng.
Trong sân phủ đầy màu xanh cây cỏ, giữa sân đặt một cỗ quan tài còn chưa hoàn thành. Chính cỗ quan tài này khiến tiểu viện yên tĩnh an tường thêm vài phần thần bí.
Một nữ tử ngũ quan tinh xảo, đôi mắt đẹp long lanh, trên trán mang theo khí chất dịu dàng, đang bưng một hộp sơn gỗ nhỏ, hết sức chăm chú quét sơn lên quan tài.
Những ngón tay trắng mịn cầm chổi lông, động tác uyển chuyển như rồng bay phượng múa, nhưng mỗi nét đều vững vàng, chắc chắn.
Người đó chính là lão bản tiệm quan tài — Triệu Huyên.
Cỗ quan tài này tốn của nàng rất nhiều tâm sức. Từ chọn gỗ đến chế tác, tất cả đều do một tay nàng hoàn thành.
Đây là nàng chuẩn bị cho lão hiệu trưởng trường tiểu học trong trấn. Vị hiệu trưởng ấy là người duy nhất trong trăm năm cuộc đời nàng gặp được có thể gọi là “tam thế trồng người”, công đức sâu dày, xứng đáng để nàng bỏ công như vậy.
“Triệu lão bản, có ở nhà không?”
Một giọng nam khàn khàn, trầm thấp vọng vào từ phía trước cửa tiệm.
Tay Triệu Huyên khựng lại một chút, trong mắt thoáng hiện vẻ không vui. Nàng nghiêng đầu nhìn ra ngoài, hừ nhẹ một tiếng, đặt dụng cụ xuống rồi bước ra cửa tiệm.
Có lẽ do trời mưa, trên đường chỉ lác đác vài người vội vã. Trước cửa tiệm đứng một thanh niên hơn hai mươi tuổi, thò cổ nhìn vào trong với vẻ lo lắng.
“Đến rồi!”
Tiếng Triệu Huyên vừa dứt, nàng đã từ cửa sau bước ra.
Thanh niên nhìn thấy nữ lão bản trẻ tuổi trước mắt thì hơi sững sờ. Đây chính là Triệu lão bản trong lời đồn tà dị của trấn sao?
Quá trẻ!
Anh ta có chút khó hiểu: một cô gái xinh đẹp như vậy, sao lại mở tiệm quan tài?
“Hàng đều ở đây, tự chọn đi.”
Triệu Huyên liếc anh một cái, giọng có phần thiếu kiên nhẫn.
Thanh niên hoàn hồn, trên mặt hiện rõ nỗi đau buồn:
“Lão bản giúp tôi chọn một cái đi.”
“Trong tiệm chỉ có hai loại: gỗ sam và gỗ bách. Giá gần như nhau, chất lượng cũng tương đương. Gỗ sam bền hơn, ít mục, đắt hơn gỗ bách một hai trăm. Muốn loại nào thì tự quyết.”
Thấy khách dễ nói chuyện, vẻ bực bội trên mặt Triệu Huyên lập tức tan biến. Nàng hơi nhướn mắt, chuyển sang thái độ niềm nở, nhiệt tình giới thiệu.
“Gỗ sam.”
Thanh niên không suy nghĩ nhiều liền chọn loại bền nhất.
Đi mua quan tài, phần lớn người đều sẽ chọn gỗ sam.
“Được, khi nào lấy?”
Xác nhận xong, Triệu Huyên mỉm cười, gương mặt xinh đẹp bỗng trở nên sinh động hẳn.
“Ngày mai.”
Triệu Huyên đi tới sau quầy, eo khẽ lắc, ngồi xuống ghế cao, lấy bút và sổ trong ngăn kéo đưa cho anh:
“Ghi địa chỉ liên lạc, mai tôi giao tận nơi.”
Thời buổi này làm ăn khó khăn, giao hàng tận nhà là dịch vụ bắt buộc, bán quan tài cũng không ngoại lệ.
Thanh niên ghi xong địa chỉ và số điện thoại, rồi do dự một chút:
“Triệu lão bản… mai cô tiện thì giúp tôi chọn mộ địa luôn nhé, giá cả dễ thương lượng.”
Anh biết mình nói hơi đường đột, nhưng vẫn phải mở miệng.
Người trong trấn đều nói Triệu lão bản rất có bản lĩnh. Chỉ mở tiệm hai năm mà danh tiếng vang khắp nơi.
Chuyện này nói ra thì dài. Trường tiểu học trong trấn trước kia vốn là pháp trường. Sau cải cách, nơi đó liên tục xảy ra chuyện xui xẻo, khiến dân trong trấn hoang mang. Có người đề nghị xây trường học trên nền pháp trường để “trấn”. Quả nhiên mấy năm sau yên ổn. Nhưng hai năm trước lại bắt đầu bất thường, học sinh chỉ cần chạy nhảy mạnh chút là dễ gặp tai nạn, trong ba tháng liên tiếp xảy ra bảy vụ.
Nhà trường bó tay, cuối cùng tìm đến Triệu Huyên.
Nàng không làm lễ, không bày pháp đàn, chỉ đi quanh trường hai vòng, tay không vẽ vài động tác, rồi nói đã giải quyết xong.
Từ đó, trường học không còn xảy ra việc lạ.
Nhờ chuyện này, Triệu Huyên nổi danh trong trấn, mở tiệm quan tài, ai có việc gì cũng tìm đến nàng.
“Được!”
Triệu Huyên cất giấy bút, trong lòng vui vẻ: lại thêm một khoản thu.
Hai năm nay bán quan tài rất ế. Có tháng không bán nổi một cái vì nhà nước khuyến khích hỏa táng. Nàng thậm chí còn nghĩ tới chuyện chuyển sang bán hũ tro cốt.
Có lẽ vì đang vui, nàng nhìn kỹ thanh niên thêm lần nữa liền biết: người mất là cha anh ta, chết khi còn tráng niên, khả năng cao do tai nạn giao thông.
Nhưng đó cũng là quả báo. Đời trước tạo nghiệp, kéo sang đời này.
Thời nay nhiều người không tin nhân quả, không có chút kính sợ, không biết rằng có những chuyện không phải không báo, chỉ là chưa tới lúc.
Trước khi thanh niên rời đi, nàng nhắc nhẹ:
Nói xong liền vội vã chạy ra ngoài.
Vừa bước khỏi cửa tiệm, anh bỗng trượt chân ngã sấp xuống.
Đứng dậy nhìn lại mặt đất, anh ngơ ngác: rõ ràng không vấp gì, sao lại ngã?
Triệu Huyên đứng trong tiệm nhìn ra, trừng mắt vô tội:
… Mới không thừa nhận là do mình đâu.
Đưa tiễn thanh niên mua quan tài xong, Triệu Huyên vểnh đôi mắt hạnh, vừa hừ khe khẽ bài hát đang thịnh hành nhất, vừa đi vào hậu viện, tiếp tục sơn lên cỗ quan tài.
Vừa bưng hộp sơn lên, trong cửa hàng liền vang lên một tràng tiếng chuông điện thoại “đinh linh linh”.
Lại bị quấy rầy, nàng khẽ nhíu cái trán trắng nõn:
Có cho người ta yên ổn làm việc không vậy!
Triệu Huyên đặt dụng cụ xuống, với vẻ mặt cực kỳ không kiên nhẫn quay trở lại cửa hàng.
“A lô, ai đấy?”
Vừa nhấc máy, nàng đã tức giận gầm khẽ vào điện thoại.
“Triệu… lão bản sao? Ngươi… trong tiệm có nhận đặt trước làm quan tài không?”
Đầu dây bên kia truyền tới một giọng nói chậm chạp, cứng đờ.
“Không nhận đặt trước!”
Triệu Huyên cau mày, tay cầm điện thoại đưa ra xa, định cúp máy.
“Đừng cúp! Triệu lão bản, tôi thành tâm muốn tìm ngài đặt một cỗ quan tài, quan tài của tôi hỏng rồi, cần đổi gấp, tôi dùng…”
Giọng nói kia vẫn chậm, nhưng rõ ràng thêm phần gấp gáp.
Triệu Huyên hơi nhướng mày liễu, không chờ đối phương nói hết, liền trực tiếp cúp máy.
Chưa đủ, nàng còn giật luôn cả dây điện thoại!
Nhìn chằm chằm cái máy, gương mặt Triệu Huyên đầy tức giận, trong mắt hạnh như bắn ra tia lửa.
Thứ ngưu quỷ xà thần gì cũng dám tìm nàng đặt quan tài, đúng là chán sống, muốn chết thêm lần nữa!
Quan tài nàng làm ra đâu phải ai cũng có tư cách nằm. Không đủ phúc khí mà chui vào, đừng mong sống yên ổn.
Còn nữa, rốt cuộc là tên vương bát đản nào làm lộ số điện thoại của nàng? Dạo này nàng đã nhận mấy cuộc gọi “phi nhân loại”, để nàng bắt được kẻ nào đang hại mình, nhất định sẽ dùng chổi quét cho một trận, cho hắn biết thế nào là lợi hại!
Triệu Huyên hừ lạnh một tiếng, quay lại hậu viện, lại cầm lấy chiếc bàn chải nhỏ, tiếp tục công việc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


