Người đàn ông kia thế mà cũng không mặc cả trực tiếp móc ra năm tệ đưa cho người đàn bà rồi cầm quần đi luôn.
Mang theo lòng tràn đầy khiếp sợ, Dư Tiểu Vinh trở về trường dạy may.
Trời đã về chiều ánh đèn trong trường đã sáng lên. Nơi nơi đều là các cô gái đang đi lại xem ra là học viên khóa trước đã tan học.
Đi đến cửa ký túc xá còn có thể nghe thấy tiếng nói cười ríu rít bên trong. Khi cô đẩy cửa bước vào tiếng cười nói đột nhiên im bặt. Bốn năm cô gái động tác nhất trí quay đầu lại nhìn cô.
“Chào các cô nhé!” Dư Tiểu Vinh đứng ở cửa nở nụ cười ngượng nghịu: “Tôi tên Dư Tiểu Vinh là người mới tới hôm nay. Tôi ở giường trên đằng kia.”
Vừa nói cô vừa chỉ tay về phía giường của mình.
Các cô gái trong phòng đều rất trẻ tuổi nhiều nhất cũng chỉ khoảng ngoài hai mươi. Trong đó có một cô làn da trắng nõn để tóc dài và mang nét kiêu kỳ hừ nhẹ một tiếng rồi nói với cô gái tóc ngắn bên cạnh.
“Hại tôi hú vía.”
“Tuổi tác lớn thế này tôi còn tưởng là người quét dọn vệ sinh định kì cơ đấy.”
“Tôi cũng vậy dọa tôi giật cả mình.” Cô gái tóc ngắn phụ họa rồi bật cười, những người khác cũng cười thành một tràng.
Không ai đáp lại Dư Tiểu Vinh.
Một cô gái kêu lên: “Ái chà đi ăn cơm thôi chậm là nhà ăn hết cơm đấy.”
Cô gái khác thì bảo: “Tôi không thích ăn cơm nhà ăn, ngày nào cũng chỉ biết hầm cải thảo chán chết đi được. Tôi muốn ra ngoài ăn mì thịt bò, có ai đi cùng không.”
“Tôi cũng muốn ăn mì thịt bò đi thôi!”
Mấy cô gái vừa nói vừa cười rồi kéo nhau đi ra ngoài. Các cô vừa đi ký túc xá cũng trở nên yên tĩnh.
Dư Tiểu Vinh không nói lời nào lặng lẽ đi vào trong phòng. Tuổi tác của cô là sự thật. Quanh năm làm lụng vất vả ngoài đồng dãi nắng dầm mưa nên làn da thô ráp lại chẳng có điều kiện chú trọng ăn mặc trang điểm tất nhiên không thể so được với đám thiếu nữ mơn mởn này.
Dư Tiểu Vinh sẽ không chấp nhặt với mấy cô gái đó.
Mẹ chồng Tưởng Ngọc Cầm đã tốn bao tâm sức dốc toàn lực thúc đẩy cô và Tiêu Lập Đông tiến về phía trước nên cô không thể vì vài câu cười nhạo mà nản lòng thoái chí. Nếu cô để tâm vào những chuyện này thì cô sẽ có lỗi với tất cả mọi người.
Cho nên dù người khác có lạnh nhạt hay châm chọc thì những lời nhàn hạ đó cô đều coi như gió thoảng bên tai chẳng mảy may để bụng! Cô không quan tâm người khác nhìn mình thế nào hay chê cười ra sao. Với cô mà nói thành thật kiên trì học giỏi nghề may mới là mục tiêu duy nhất của chuyến đi này!
Không ai có thể làm lung lay quyết tâm của cô!
Từ trước khi đi vài ngày Dư Tiểu Vinh vẫn luôn làm việc không ngừng. Hôm nay lại ngồi xe cả buổi sáng vừa rồi còn đi dạo một vòng nên cô mệt lả. Cảm thấy không đói lắm nên cô quyết định không ăn cơm tối.
Dù sao nhịn một bữa cũng tiết kiệm được một khoản tiền.
Cô lấy hai cuốn sách mới nhận từ trong tủ ra rồi lấy giấy bút mà con gái Dịch Chân chuẩn bị sẵn bò lên giường tầng trên của mình.
Trường dạy may phát hai cuốn sách giáo khoa. Một cuốn tên là “Nhập môn may mặc Trang phục” cuốn còn lại là “Bách khoa toàn thư cắt may ứng dụng”.
Dư Tiểu Vinh xem cuốn Nhập môn may mặc Trang phục trước. Cuốn này viết rất toàn diện từ cách sử dụng máy may đến các kỹ thuật khâu tay cơ bản rồi các loại mũi khâu đều có ghi chép. Cuốn Bách khoa toàn thư cắt may ứng dụng thì đề cập đến các loại sơ đồ cắt và bản vẽ thiết kế.
Cuốn nhập môn chủ yếu là chữ viết nhưng nếu chỉ xem một lần mà muốn hiểu ngay thì đối với Dư Tiểu Vinh vẫn có chút khó khăn. Bởi lẽ có những khái niệm về đường nối đường viền mũi khâu không phải cứ nhìn là hiểu mà phải kết hợp với thực hành mới được.
Cuốn bách khoa toàn thư kia đối với cô còn khó hơn nữa. Cô tuy biết may vá chút ít nhưng so với chuyên nghiệp thì kém xa. Mở những bản vẽ chuyên môn ra nhìn cô mới biết hóa ra cắt may cũng có công thức.
Vừa lật sách Dư Tiểu Vinh vừa thầm nghĩ muốn học giỏi nhất định phải bỏ công sức thật nhiều mới được.
Lật sách một hồi Dư Tiểu Vinh nhớ tới lời dặn của con gái lớn Tiêu Dịch Chân là khi nào rảnh thì viết thư về nhà. Cô liền đặt sách xuống dưới làm bệ kê rồi trải giấy bút ra viết thư.
Dù chỉ có trình độ tiểu học nhưng khi còn đi học thành tích của cô rất tốt nên việc viết lách hoàn toàn không thành vấn đề.
Nằm bò trên giường cô đặt bút viết: [Dịch Chân, Dịch Gia, Vệ Thành. Mong các con mạnh khỏe khi đọc thư này. Mẹ ở Nam Bình mọi chuyện đều tốt các con ở nhà nhất định phải nghe lời bà nội…]
Viết được vài dòng Dư Tiểu Vinh lại nhớ đến chuyện bà thợ khâu vá bày sạp kia. Cô muốn hỏi ý kiến mẹ chồng xem mình có thể cũng bày sạp dùng kỹ năng khâu vá để kiếm tiền hay không nên đã viết tỉ mỉ chuyện này vào thư. Mẹ chồng kiến thức rộng rãi chắc chắn sẽ hiểu rõ tình hình.
Viết xong cơn buồn ngủ kéo đến. Dư Tiểu Vinh xếp thư lại đặt sang một bên định bụng ngày mai sẽ gửi đi. Cô kéo chăn đắp lên rồi ngủ thiếp đi. Không biết qua bao lâu đột nhiên cô bị đánh thức bởi tiếng khóc thút thít kìm nén.
Tiếng khóc ấy nghe vô cùng đau lòng.
Dư Tiểu Vinh bị đánh thức nhưng vẫn nằm im trong chăn không dám cử động chỉ có thể ngượng ngùng lắng nghe. Cô thầm thắc mắc không biết cô gái này đã chịu uất ức lớn đến nhường nào mà lại khóc thương tâm như vậy?
Nhờ ánh đèn cô khẽ nhìn đồng hồ thì thấy đã gần 9 giờ tối. Ở nông thôn giờ này hầu hết mọi nhà đã tắt đèn đi ngủ. Trong ký túc xá lúc này ngoài cô và cô gái đang khóc kia thì những người khác đều chưa về.
Thực ra Dư Tiểu Vinh không có đồng hồ. Chiếc cô đang đeo là do mẹ chồng cho lúc chuẩn bị đi.
Thương hiệu này cô biết là hiệu Thượng Hải. Nghe nói mẹ chồng mua năm 86 với giá hơn 90 tệ. Dây đồng hồ màu bạc mặt kính trong suốt kiểu dáng nữ tính nhỏ nhắn tuy nhìn hơi cũ nhưng chạy rất chuẩn. Dư Tiểu Vinh chưa bao giờ được đeo đồng hồ nên dù là đồ cũ cô cũng vô cùng quý trọng.
Chỉ là Dư Tiểu Vinh nằm đợi một lúc lâu mà tiếng khóc của cô gái kia vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Cô thật sự không nhịn được nữa vì phải đi vệ sinh...
Dư Tiểu Vinh cũng thấy oan ức lắm chứ. Cô còn chưa trách cô ấy khóc lóc làm mình tỉnh giấc thì cô ấy lại trách cô không có động tĩnh. Đã ngủ rồi thì còn động tĩnh gì được nữa đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



