Dư Tiểu Vinh ôm lấy cô con gái lớn, nghiêm túc nói: "Dịch Chân, trước đây bà nội có lẽ thực sự không thích nhà mình lắm nhưng bây giờ bà đã khác xưa rồi."
"Con xem từ lúc bắt đầu thu hoạch vụ thu, bà không chỉ bảo Cô Chú qua nhà mình phụ giúp, còn để mẹ mang máy khâu, vải vóc về may quần áo cho các con. Đặc biệt là lần này, bà không chỉ dày công lo cho cha đi học sửa xe, còn để mẹ đi học may. Bà đang thật tâm thật ý lo toan cho nhà mình, dù là cha hay mẹ đều không được phụ lòng tốt của bà nội."
"Mẹ ơi, bà nội sẽ luôn tốt với nhà mình như vậy chứ ạ?"
Dư Tiểu Vinh im lặng một hồi rồi mới đáp: "Bất kể có tốt mãi hay không, chúng ta phải ghi nhớ lòng tốt của bà nội. Bà có thể làm cho nhà mình bấy nhiêu đây thôi là đã quá đủ rồi."
Tiêu Dịch Chân gật đầu.
Dư Tiểu Vinh thực sự nghĩ như vậy, bất kể trước đây thế nào, chỉ dựa vào những gì Tưởng Ngọc Cầm hy sinh và mưu tính cho vợ chồng cô dạo gần đây, bấy nhiêu đã là quá đủ.
Cô suy nghĩ một chút, lại dặn dò con gái lớn: "Đó là bà nội ruột của con, có chuyện gì cứ nói với bà, đừng có ngại. Kiên trì một chút, mẹ sẽ về ngay thôi."
Tiêu Dịch Chân "vâng" một tiếng rồi bảo: "Mẹ ơi, con đi nhóm lửa đây."
"Mẹ tự làm cơm được rồi, con đi làm bài đi. Đúng rồi, lúc mẹ không ở nhà, con phải để mắt kỹ đến bài tập của các em nhé."
Tiêu Dịch Chân gật đầu, đi ra ngoài gọi các em vào học bài.
Đã quen với việc ở cạnh Tiêu Lập Đông mỗi ngày, anh không có nhà khiến Dư Tiểu Vinh cảm thấy lòng trống trải, cũng may là việc cần làm còn rất nhiều.
Trời sắp chuyển lạnh rồi, quần áo mùa hè phải cất đi, đồ mùa đông của lũ trẻ phải đem ra chuẩn bị sẵn, tránh để lúc mẹ chồng đến lại tìm không thấy. Áo khoác dày của Tiêu Lập Đông cũng phải tìm ra để mang đi cho anh, rồi cả chăn nệm của chính cô cũng cần chuẩn bị. Ngoài ra, cô còn muốn tranh thủ lúc ở nhà đem hết đống thân ngô ngoài đồng về, rồi thu hoạch nốt mấy thứ trồng ở góc ruộng.
Có việc để bận rộn thì tâm trạng cũng đỡ hơn đôi chút.
Tưởng Ngọc Cầm cũng thường xuyên ghé qua giúp Dư Tiểu Vinh một tay, sẵn tiện tìm hiểu thói quen sinh hoạt của mấy đứa trẻ để tránh việc sau khi con dâu đi rồi bà lại lúng túng. Lúc này lợi thế của huyết thống mới được thể hiện rõ, chỉ sau vài ngày chung đụng sớm tối, mối quan hệ giữa Tiêu Dịch Gia, Tiêu Vệ Thành với bà nội Tưởng Ngọc Cầm đã thân thiết hơn hẳn.
Hôm đó Tiêu Lập Huy vừa khám sức khỏe xong đã bị Tưởng Ngọc Cầm đuổi sang giúp Dư Tiểu Vinh làm việc. Kết quả khám của Tiêu Lập Huy đã đạt, giờ chỉ đợi người bên tuyển quân về thôn thẩm tra. Có lẽ vì biết không thay đổi được gì nên cậu ấy cũng khá cam chịu, dù bị bà đuổi đi làm việc cũng không còn kháng cự như trước nữa.
Bản thân Tưởng Ngọc Cầm thì đi một chuyến lên ngân hàng trên trấn, rút số tiền trong sổ tiết kiệm ra, rồi gộp chung với số tiền mượn từ Tưởng Ngọc Kỳ. Vừa mới đếm xong xuôi thì nghe thấy tiếng động ngoài sân, nghe tiếng gọi "Mẹ", bà chẳng cần nhìn cũng biết là ai đến.
Ngoài Tiêu Bình ra thì còn ai vào đây nữa?
Tưởng Ngọc Cầm điềm tĩnh cất tiền vào ngăn kéo, đứng dậy phủi bụi trên người rồi đi ra ngoài.
Tiêu Bình đi xe đạp đến, thấy mẹ bước ra liền gọi một tiếng "Mẹ". Một tay cô ta xách túi nilon đựng vài cái bánh bao tự gói, tay kia xách một cái túi vải.
"Mẹ, con gói ít bánh bao nhân củ cải tóp mỡ mang qua cho mẹ đây. Con cho nhiều tóp mỡ, thơm lắm mẹ ạ."
Tiêu Bình nói rồi đi thẳng vào bếp. Lúc quay ra, nhìn thấy chiếc áo gile trên người mẹ, cô ta hớn hở nói: "Ơ, mẹ mua áo mới khi nào thế? Trông như vải lụa ấy, đẹp quá! Sao con chẳng thấy trên chợ có bán nhỉ?"
Tâm trạng Tiêu Bình đang rất tốt. Từ đống vải vụn lấy ở nhà mẹ, cô ta chọn được mấy miếng khá ổn, may được hai cái áo và hai cái quần, khiến đàn bà trong thôn ai nấy đều ghen tị không thôi.
"Trên chợ làm gì có bán loại vải này."
Tưởng Ngọc Cầm kéo nhẹ vạt áo, cười bảo: "Cái này là chị dâu con may cho mẹ đấy."
Chiếc áo này bà vẫn luôn không nỡ mặc, vì hôm nay lên trấn nên mới diện vào.
"Á." Tiêu Bình lại ngẩn ra: "Chị dâu nào cơ?"
"Ngoài Tiểu Vinh ra thì còn ai nữa? Nó chọn trong đống vải vụn mang về rồi may cho mẹ trước một chiếc."
Tiểu Vinh? Tiêu Bình bĩu môi, gọi tên nghe thân thiết gớm!
Tiêu Bình "ồ" một tiếng. Cô ta biết Dư Tiểu Vinh có khả năng may vá nhưng không ngờ tay nghề lại tốt thế này. Cô ta cau mày hừ một tiếng: "Cũng biết đường may cho mẹ một cái áo cơ đấy, coi như nó còn biết điều. Mẹ, đống vải vụn lần trước con mang về đã nhờ người cắt thành mấy bộ rồi, cũng vắt sổ xong xuôi, mẹ dùng máy khâu may giúp con với."
Tiêu Bình không biết dùng máy khâu, toàn nhờ người cắt và vắt sổ trước rồi mang đến chỗ Tưởng Ngọc Cầm nhờ bà đạp máy hộ để tiết kiệm tiền công.
Tưởng Ngọc Cầm thấy Tiêu Bình ăn nói không coi ai ra gì liền chau mày, chậm rãi nói: "Máy khâu ở chỗ chị dâu con rồi. Nếu con không vội thì cứ để quần áo ở đây, khi nào nó rảnh nó may cho."
Tiêu Bình sững người: "Mẹ đưa máy khâu cho nó rồi à?"
"Nó mang về dùng một thời gian."
Tưởng Ngọc Cầm vừa nói vừa xắn tay áo, lảng sang chuyện khác: "Mẹ có mua ít thịt băm về, vừa hay con cũng ở đây, chúng ta gói sủi cảo ăn."
"Vừa mới qua Tết đã ăn sủi cảo nhân thịt à, xa xỉ quá mẹ!"
"Ba đứa Dịch Chân gầy quá, ăn tốt một chút cho chúng nó lớn."
Tiêu Bình lại ngẩn ra: "Nhà anh cả cũng sang đây ăn ạ?"
"Sang chứ, đừng ngây ra đó nữa, con nhào bột đi, mẹ đi trộn nhân." Tưởng Ngọc Cầm nói rồi đi vào bếp.
Tiêu Bình đi theo sau với vẻ mặt không vui: "Cả nhà họ sang ăn thì phải gói bao nhiêu cho đủ."
Tưởng Ngọc Cầm không nhịn được mà mắng: "Sao con lắm lời thế, có miếng ăn cũng không chặn nổi cái miệng à."
"Không biết thì con học."
"Để ở nhà mười mấy năm con chẳng thèm học, thấy người ta mang đi là bắt đầu cuống lên. Đừng có cái kiểu không có tiền đồ như thế!"
Tiêu Bình bĩu môi: "Dù sao mẹ đưa cho nó là con không thoải mái!"
"Đừng có mở miệng ra là “nó” này “nó” nọ, người ta là người ngoài chắc? Đó là chị dâu của con đấy!"
Tiêu Bình thấy mẹ bắt đầu nổi nóng, sực nhớ ra hôm nay mình thực sự có việc cần nhờ nên không nhắc chuyện máy khâu nữa. Cô ta sán lại gần nhìn mẹ trộn nhân rồi nói: "Mẹ, sao mẹ mua toàn thịt nạc thế? Thịt nạc ăn không thơm đâu mẹ."
"Ăn mỡ nhiều dễ bị cao huyết áp, sau này con cũng bớt ăn mỡ đi."
Bà và ông nhà sau này đều bị cao huyết áp, căn bệnh này có tính di truyền. Cả Tiêu Lập Tùng và Tiêu Bình chưa đến năm mươi tuổi mà huyết áp đã cao chót vót, phải uống thuốc kiểm soát lâu dài. Điều này chắc chắn có liên quan đến thói quen ăn uống của gia đình, nên từ bây giờ bà phải nhắc nhở để Tiêu Bình chú ý hơn.
Tiêu Bình chẳng mấy để tâm, vừa thêm nước nhào bột vừa hỏi chuyện Tiêu Lập Huy: "Mẹ, kết quả khám của thằng Ba thế nào rồi?"
"Đạt rồi, vài ngày nữa người ta về thẩm tra, nếu không có vấn đề gì thì cuối tháng này là đi thôi."
"Ôi, đúng là không nỡ mà."
Tiêu Bình cảm thán: "Cảm giác dắt nó đi chơi mới như ngày hôm qua, chớp mắt cái nó đã trưởng thành rồi."
"Trẻ con đứa nào rồi cũng phải lớn."
Tiêu Bình bỗng chuyển chủ đề: "Mẹ, con muốn cho thằng Tiểu Lỗi chuyển về thôn mình đi học. Trường bên kia xa quá, mùa hè thì nóng, mùa đông thì lạnh, tội nghiệp nó lắm. Nếu mẹ không có ý kiến gì thì con sẽ sớm làm thủ tục cho nó."
Cho Dương Vạn Lỗi chuyển trường? Tưởng Ngọc Cầm liếc nhìn Tiêu Bình một cái, thầm nghĩ, cuối cùng thì đứa con gái này cũng đề cập đến chuyện chính rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
