Nhìn thấy đôi bông tai đó, lòng Tiêu Lập Đông thắt lại, đồng thời anh cũng hiểu vì sao mẹ không cho mình chuẩn bị thêm đồ đạc gì khác. Đôi bông tai này là của hồi môn bà ngoại cho mẹ, dù là bây giờ hay trước kia, đây đều là vật cực kỳ giá trị!
"Tôi đã bảo mà, riêng cô em Ngọc Cầm là nhiều đồ tốt nhất." Ngô Xảo Như cầm đôi bông tai, ngắm nghía không rời tay.
"Mẹ em cũng chẳng còn lại bao nhiêu đồ."
Tưởng Ngọc Cầm cười nói: "Cũng tại cha em không cầu tiến, nếu không mẹ em chắc đã để lại cho em được nhiều hơn rồi."
"Ngọc Cầm, không được đâu."
Tưởng Ngọc Sanh giật lấy đôi bông tai từ tay Ngô Xảo Như, đặt lại vào khăn tay: "Em gái, thứ này quý giá quá, chị dâu em không nhận được đâu!"
Tưởng Ngọc Sanh nhận ra món đồ này, đây là vật thím của ông thường đeo. Lúc Ngọc Cầm đi lấy chồng, đồ tốt trong nhà cơ bản đã bị phá tán sạch, thím ông đã lấy đôi bông tai này đưa cho Ngọc Cầm làm của áp hòm.
Tưởng Ngọc Cầm lại cười, dùng khăn gói món đồ lại rồi nhét thẳng vào túi áo Ngô Xảo Như: "Anh bảy đừng quản, đây là em tặng cho chị bảy."
Nói xong bà lại cười với Ngô Xảo Như: "Chị dâu, đây là tình nghĩa chị em dâu chúng mình, không liên quan gì đến anh bảy đâu, chị cứ nhận lấy đi."
Ngô Xảo Như đương nhiên rất muốn nhưng lại không dám nhận ngay mà quay đầu nhìn Tưởng Ngọc Sanh.
Tưởng Ngọc Sanh định từ chối tiếp nhưng nghe Tưởng Ngọc Cầm nói: "Anh bảy, anh chị cứ giữ lấy thứ này, cũng coi như vẹn tròn tình nghĩa nhà họ Tưởng chúng ta."
Gương mặt Tưởng Ngọc Sanh thoáng qua nét buồn, ông gật đầu, trầm giọng bảo: "Xảo Như, bà cứ nhận lấy đi."
Ngô Xảo Như vâng một tiếng, sờ sờ vào túi áo, rồi lại vỗ trán cười nói: "Xem cái trí nhớ của tôi này, tôi còn mua cả hoa quả nữa, thấy cô em đến là mừng quá quên tiệt mất. Mọi người cứ ngồi chơi, tôi đi rửa hoa quả."
Ngô Xảo Như đi rửa hoa quả, Tưởng Ngọc Sanh thở dài, nói khẽ: "Năm đó em và Vĩnh Thịnh làm việc ở nhà máy bột mì Nam Bình, anh mới định cư ở đây, thiếu ăn thiếu mặc, hai đứa có gì ngon cũng mang sang cho anh. Giờ để anh làm chút việc cho Lập Đông mà em còn làm thế này, em bảo anh làm sao mà yên lòng được?"
"Ăn uống dùng chút đồ thì tính làm gì, chuyện anh làm cho thằng cả là phải đi cầu người ta mà."
Tưởng Ngọc Cầm lấy ấm trà rót nước cho Tưởng Ngọc Sanh.
"Tình nghĩa anh em chúng ta thì khỏi phải bàn, nhưng thành gia lập thất rồi thì là hai nhà, lễ nghĩa cần thiết không thể thiếu. Sau này thằng cả ở đây, không tránh khỏi phiền anh và chị bảy để mắt chăm sóc."
Anh chị em khi chưa kết hôn thì nói sao cũng được nhưng một khi đã lập gia đình riêng thì mọi chuyện sẽ khác. Cầu người làm việc thì phải có thái độ cầu người, chỉ mang mấy thứ đặc sản nông thôn thì khó mà được người ta coi trọng. Ngô Xảo Như nhận đồ của bà rồi thì sẽ để tâm đến thằng cả hơn, bà ở quê cũng yên tâm.
"Chúng ta tuy là anh em họ nhưng từ nhỏ đã thân thiết, Lập Đông có khác gì cháu ruột của anh đâu? Ở chỗ anh em cứ yên tâm đi."
"Em đương nhiên là yên tâm rồi, nếu không cũng chẳng nhờ đến anh bảy."
Tưởng Ngọc Cầm nói xong liền bổ sung một câu: "Anh bảy, anh hỏi giúp em chưa? Nếu phải tốn tiền nong gì thì anh cứ bảo em, không được để anh phải bỏ tiền túi ra đâu đấy."
Ngô Xảo Như bưng một đĩa táo đã rửa sạch ra, cười nói: "Được, để tôi gọi điện cho nó."
"Chị bảy, làm phiền chị quá." Tưởng Ngọc Cầm nói vọng theo.
Ngô Xảo Như tâm trạng đang rất tốt, cười đáp: "Hì, người nhà cả nói một câu là xong, khách sáo thế làm gì?"
Bà ta đi gọi điện thoại, nói vài câu rồi cúp máy, đi lại ngồi xuống sofa: "Cứ đợi đi, lát nữa nó về ngay."
Nói xong bà ta lại nhiệt tình mời Tiêu Lập Đông và Dư Tiểu Vinh ăn táo. Mấy người tán gẫu chuyện gia đình chưa được bao lâu thì Tưởng Thu về.
Tưởng Thu dáng người rắn chắc, làn da đen sạm vì thường xuyên làm việc ngoài trời, mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh, trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi. Tiêu Lập Đông sinh ra ở Nam Bình, ở lại đó đến năm bảy tám tuổi mới về quê nên đã quen biết Tưởng Thu từ nhỏ. Vì vậy Tưởng Thu vừa thấy Tiêu Lập Đông đã không hề khách sáo, bá vai bảo bao nhiêu năm không gặp suýt nữa không nhận ra.
Sau khi chào hỏi, mấy người lại ngồi xuống.
Ngô Xảo Như bảo Tưởng Thu: "Tiểu Thu, chuyện của em Lập Đông con phải để tâm mà làm cho tốt, nếu không được là cha mẹ không để yên đâu đấy!"
Tưởng Thu nghe mẹ nói vậy thì hơi sững người, thầm nghĩ: Lúc cô Ngọc Cầm gọi điện, mẹ chẳng phải vẫn còn càm ràm suốt đó à, sao giờ lại ủng hộ thế này?
Tưởng Ngọc Cầm tiếp lời: "Tiểu Thu, chuyện của em họ con phải nhờ vả con nhiều rồi."
Tưởng Thu cười nói: "Cô Ngọc Cầm, cô khách sáo quá, người nhà cả mà, có gì mà nhờ vả. Nếu muốn để Lập Đông vào xưởng chúng con làm việc chính thức thì hơi khó nhưng làm học việc thì con lo được. Có điều Cô cũng biết đấy, nghề sửa xe vừa bẩn vừa mệt, suốt ngày phải tiếp xúc với dầu mỡ, lại còn phải chui gầm xe, bưng vác linh kiện, Lập Đông phải chịu đựng được mới được."
Xưởng sửa xe của anh ấy hiện vẫn là đơn vị nhà nước chính thức, muốn vào làm công nhân chính thức là khó vô cùng.
Tiêu Lập Đông vội vàng gật đầu, giọng kiên định: "Anh Thu, em chịu được! Em không sợ mệt!"
Anh đã mong mỏi học nghề bấy nhiêu năm nay, chút khổ này trong mắt anh chẳng là gì cả. Tưởng Thu vốn hiểu rõ tính cách anh nên sảng khoái đáp:
"Em họ, chỉ cần chú chịu được khổ là được. Tháng đầu học việc thì không có lương nhưng xưởng lo ăn ở, sau này biết làm việc rồi thì được nhận 120 tệ. Giờ vào xưởng làm công nhân chính quy thì e là khó, nhưng nếu học tốt, chuyển thành công nhân thời vụ thì có thể thu xếp được. Đãi ngộ công nhân thời vụ ở xưởng anh cũng rất khá, chú cứ lo học cho tốt đi, lúc đó tính sau."
Nếu là một công việc chính thức thì 120 tệ một tháng là không nhiều nhưng Tiêu Lập Đông đi học việc, được lo ăn lo ở lại còn có phụ cấp, anh đã thấy mãn nguyện lắm rồi. Tiêu Lập Đông mừng rỡ: "Anh Thu, em cảm ơn anh nhiều."
"Ái chà, anh em cả mà."
Tưởng Thu vỗ vai Tiêu Lập Đông, rồi nhìn Tưởng Ngọc Cầm: "Cô ơi, Cô định khi nào cho Lập Đông qua?"
"Lúc nào cũng được."
Mọi chuyện suôn sẻ, dù mất đôi bông tai nhưng tâm trạng Tưởng Ngọc Cầm cũng khá tốt: "Nếu hôm nay con đưa nó đi được thì cứ để nó theo con luôn hôm nay."
Tưởng Thu suy nghĩ một chút rồi bảo: "Để con gọi điện hỏi người quản lý xem sao."
Nói rồi anh ấy chạy đi gọi điện thoại. Trong lúc anh ấy gọi điện, những người khác không ai dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Anh ấy nói vài câu rồi cúp máy rất nhanh, đi lại bảo Tưởng Ngọc Cầm: "Cô Ngọc Cầm, quản lý bảo con đưa em Lập Đông qua sắp xếp luôn bây giờ, hôm nay xong xuôi thì mai có thể bắt đầu làm việc ngay, không lỡ việc gì cả."
Tưởng Thu làm việc dứt khoát nhưng Dư Tiểu Vinh lại thấy hoảng trong lòng. Vừa mới đến mà chồng đã phải vào xưởng ngay, cô còn chưa kịp dặn dò chồng câu nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)