Phải công nhận rằng, xuất thân là con gái nhà địa chủ có khác, ngay cả việc chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cũng đâu vào đấy, cực kỳ tươm tất.
"Mẹ, mẹ chuẩn bị xong hết rồi ạ? Cứ đợi con sang rồi làm là được mà." Dư Tiểu Vinh ngạc nhiên nói.
"Ngày lễ rồi, con cũng nghỉ tay chút đi."
Tưởng Ngọc Cầm nói với Dư Tiểu Vinh bằng giọng điệu rất hòa nhã: "Thịt gà rửa sạch chưa?"
"Dạ, dạ, rửa sạch rồi ạ."
"Con nhóm lửa đi, để mẹ xào thịt gà."
Dư Tiểu Vinh sực tỉnh, vội vàng nói: "Không được, không được đâu mẹ. Để anh Lập Đông nhóm lửa, mẹ nghỉ ngơi đi ạ, để con xào cho."
Nói đoạn cô cầm chiếc tạp dề treo bên cạnh buộc lên, xắn tay áo. Vừa hay Tiêu Lập Đông cũng bước vào, cô gọi anh ấy một tiếng, Tiêu Lập Đông tự giác đi đến ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ ở bệ bếp để nhóm lửa.
Tưởng Ngọc Cầm cũng không tranh với Dư Tiểu Vinh, nhưng bà không rời khỏi bếp mà cứ đứng đó vừa trò chuyện với vợ chồng con cả, vừa nhặt nhạnh nốt chỗ rau còn lại. Khói bếp quẩn quanh hòa cùng tiếng trò chuyện, đối với mẹ chồng nàng dâu nhà họ Tiêu mà nói, đây là cảnh tượng chưa từng có trước đây.
Chẳng bao lâu sau, ngoài sân vang lên tiếng xe máy. Dư Tiểu Vinh nghe thấy động tĩnh liền thò đầu ra khỏi bếp nhìn một lúc, rồi cất cao giọng: "Vợ chồng chú hai về rồi à!" Không thấy bọn trẻ đâu, cô liền hỏi thêm một câu: "Sao Lệ Lệ không về cùng?"
Trời đã trở lạnh, ngồi xe máy rất gió. Tạ Văn Đình đang quấn chiếc áo bông lớn, cô ta cởi áo ngoài ra, để lộ chiếc áo khoác dạ màu kaki mới tinh, mỉm cười đáp: "Lệ Lệ mấy hôm nay bụng dạ không được khỏe, đi đường lại hít nhiều gió lạnh nên em không cho cháu theo về."
Tạ Văn Đình vừa nói vừa tự nhiên ngó vào trong bếp. Nhưng khi thấy cảnh tượng bên trong, cô ta lập tức kinh ngạc. Mẹ chồng cô ta vậy mà lại đang vào bếp nấu cơm?
Dư Tiểu Vinh tay đầy dầu mỡ, vội vã túm tạp dề lau tay, đi ra cửa nhận lấy thịt và cá, cười bảo: "Chà, tầm này mà cũng có cá hố bán cơ à."
Họ ở vùng trong đất liền nên đồ hải sản hiếm lắm. Như loại cá hố này, thường thì đến Tết thì Tiêu Lập Tùng mới gửi về một thùng để chiên đãi khách. Lễ Tết nào Tiêu Lập Tùng và Tạ Văn Đình cũng mua mươi cân thịt mang về, không ngờ năm nay ngoài thịt còn có cả cá hố.
Tạ Văn Đình thu hồi ánh mắt, nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt Dư Tiểu Vinh mà thoáng khựng lại, thầm nghĩ: Lần này về thấy Dư Tiểu Vinh có vẻ cởi mở hơn hẳn. Cô ta đáp: "Cá mua từ đợt Tết đấy chị, cứ đông lạnh trong tủ lạnh mãi không nỡ ăn."
Thực ra chỗ cá hố này Tạ Văn Đình chẳng muốn mang về chút nào. Con bé Lệ Lệ nhà cô ta thích ăn cá hố nên dịp Tết cô ta mua hẳn một thùng, hễ con bé muốn ăn là cô ta lại làm cho một ít. Nhưng chẳng biết Tiêu Lập Tùng phát điên cái gì, cứ nhất định đòi mang hết về, vì chuyện này mà trước khi đi hai vợ chồng còn cãi nhau một trận. Cứ nghĩ đến đây là Tạ Văn Đình lại bực mình, lần nào về cũng phải mua thịt mua đồ mang theo, vậy mà Tiêu Lập Tùng vẫn chưa vừa ý!
Dư Tiểu Vinh cười: "Thế thì hôm nay cả nhà có lộc ăn rồi."
Cùng là con dâu nhà họ Tiêu, nhưng lễ Tết nấu nướng đều là việc của vợ chồng Tiêu Lập Đông, Tạ Văn Đình chưa bao giờ bước chân vào bếp. Tuy nhiên, Tạ Văn Đình cũng chẳng thấy có gì không ổn, vì từ khi về cái nhà này, việc cơm nước vốn luôn là phần của vợ chồng anh cả. Chỉ có điều lần này đến cả mẹ chồng cũng vào bếp, phận làm con dâu như cô ta chẳng lẽ lại đứng nhìn?
Nhưng rất nhanh sau đó, Tạ Văn Đình không còn đắn đo nữa. Lễ Tết họ mang túi lớn túi nhỏ về chẳng lẽ còn chưa đủ? Chả lẽ còn phải tự tay xuống bếp nấu cơm? Cô ta không làm đâu.
Tạ Văn Đình mỉm cười nói: "Chị dâu, hôm nay lại vất vả cho anh chị rồi."
"Chị không vất vả đâu, mẹ chuẩn bị hết rau dưa cả rồi."
Dư Tiểu Vinh cười đáp: "Thím hai này, trong bếp bụi bặm lắm, thím ra sân uống nước nghỉ ngơi đi."
Hôm nay thời tiết đẹp nên ngoài sân có kê sẵn bàn trà. Tạ Văn Đình khách sáo lại một câu "Vất vả cho chị quá", rồi chẳng chút gánh nặng nào quay lưng ra sân ngồi uống trà.
Một lát sau, ngoài sân vang lên giọng của Tiêu Bình, mang theo sự ngưỡng mộ không giấu giếm: "Chị dâu, cái áo khoác dạ này của chị chắc không rẻ đâu nhỉ? Lông trên cổ áo là lông thật ạ?"
Dư Tiểu Vinh nhìn qua cửa sổ ra ngoài, thầm nghĩ: Áo khoác của Tạ Văn Đình đúng là đẹp thật, làm cô ta vốn không cao lắm trông cũng thanh thoát hẳn lên, đẹp quá đi mất!
Nắng khá gắt, mặc áo khoác cũng nóng nên Tạ Văn Đình cởi áo ra, trân trọng vắt lên dây thép trong sân, cười nói: "Chị mua đợt trung tâm thương mại giảm giá ấy mà, chẳng đáng bao nhiêu tiền đâu."
Dư Tiểu Vinh nhìn bộ quần áo đã mặc mấy năm trên người mình, rồi nhìn chiếc tạp dề buộc ngang hông, trong lòng cũng không khỏi ngưỡng mộ. Đừng nói là áo dạ kiểu này, ngay cả quần áo mới đối với cô cũng là một thứ xa xỉ. Nhưng rồi cô lại thầm thở dài, thu hồi tâm tư ngưỡng mộ lại. Chẳng biết làm sao được, ai bảo cô không có cái số đầu thai vào gia đình cán bộ như người ta?
"Cái cổ áo đó nhìn qua là biết lông chó rồi."
Tưởng Ngọc Cầm ở trong bếp bỗng lên tiếng: "Loại da này không hợp làm cổ áo đâu, lông ngắn không đẹp, chỉ hợp làm mũ thôi. Thằng cả, trời lạnh con ra đồng đánh mấy cái lưới, bắt lấy vài con thỏ hoang. Sau đó tìm người thuộc da cho thật khéo rồi làm cho vợ con cái áo, cái đó còn sang chảnh hơn lông chó nhiều."
Dư Tiểu Vinh ngẩn người, rồi mỉm cười, lòng tràn đầy ấm áp. Cô đâu có ngốc, sao không nghe ra ý tứ trong lời mẹ chồng? Thật không dám tin, mẹ chồng vậy mà cũng có lúc nói năng nhẹ nhàng, tình cảm với cô như vậy.
Chẳng mấy chốc, Tiêu Dịch Chân đang làm bài tập ở nhà cũng dắt theo các em sang, sân nhà càng thêm rộn ràng. Người ngoài sân náo nhiệt, người trong bếp chiên xào nấu nướng, trong ngoài đều thấm đượm không khí ngày lễ.
Vì là ngày Tết nên cậu con trai thứ ba được Tiêu Lập Tùng khuyên nhủ đi ra khỏi phòng. Mặt cậu dài thượt, vẻ bất mãn hiện rõ mồn một.
Khi bữa cơm sắp kết thúc, Tiêu Lập Tùng thấy Tiêu Lập Huy vẫn hậm hực nên lên tiếng khuyên: "Thằng ba, mày cũng đừng có không vui nữa. Giờ danh sách đã báo lên rồi, phiếu khám sức khỏe cũng đã nhận, đây là chuyện đã chốt rồi không đổi được đâu. Nếu khám tuyển mà đỗ, đi ra ngoài mở mang tầm mắt thì sẽ là một chân trời khác. Còn nếu không đỗ thì chỉ có nước ở lỳ trong xóm cả đời thôi, lúc đó muốn đi xem thế giới bên ngoài thế nào cũng chẳng còn cơ hội."
Tiêu Bình thấy anh hai cũng sốt sắng muốn tống em ba đi lính, liền khó chịu nói: "Anh hai, cứ nhất thiết phải bắt nó đi lính mới được sao? Anh không thể nghĩ cách sắp xếp cho nó một công việc à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



