Còn chưa hồi thần, phía sau truyền đến giọng nói của chú Trương khiến cô suýt chút nữa ngất đi.
Cố Minh Nguyệt không ngờ chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi, cô đã gặp bà chủ vô cùng lợi hại trong truyền thuyết hai lần.
Cũng chính căn phòng lần trước, cô nhìn vào khuôn mặt vô cảm kia mà trong lòng thấy rùng mình.
Bà chủ nhà họ Lâm nhìn Đỗ Minh Nguyệt bằng ánh mắt hiển nhiên khác với lần trước, lộ ra vẻ chán ghét: “Vậy mà đã không chờ được à?”
Bà ta sẽ không bao giờ cho phép bất cứ ai có thể làm tổn thương Lâm Hoàng Phong.
Ánh mắt sắc như lưỡi kiếm nhìn vào khuôn mặt của Đỗ Minh Nguyệt, có cảm giác đau đớn như bị cắt thành từng mảnh: “Tưởng tôi không biết nhà họ Đỗ các người nghĩ gì à? Không biết tự lượng sức mình.”
Sau đó, ánh mắt bà ta đảo ra cửa, một nhóm người mặc đồ đen đi vào, kéo Đỗ Minh Nguyệt đi ra ngoài.
“Đưa cô ta ra nước ngoài đi, tôi không muốn thấy mặt cô ta.”
“Không.
Không phải bà đã nói bà cho tôi kết hôn sao, bà không thể đuổi tôi đi.” Đỗ Minh Nguyệt cuồng loạn, vẫn không thể thoát khỏi sự kiềm chế của người áo đen, chỉ có thể trì hoãn thời gian.
“Hôn lễ xong rồi, đừng có tham lam.” Bà chủ nhà họ Lâm không nói nhiều, khoát khoát tay, người mặc áo đen lập tức lôi cô ra cửa.
Lần này quả thật là đi đến đầm rồng hang hổ, không biết sống chết.
Giờ phút này, cô không tìm được ai có thể giúp mình, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình từng bước đi về phía vực sâu.
“Bà chủ, cậu chủ nói bà chủ thương tình tha cho mợ chủ.”
Đột nhiên, giọng chú Trương vang lên.
Vào lúc này, cô cảm thấy không có giọng nói nào dễ nghe hơn thế này.
Không ngờ, Lâm Hoàng Phong sẽ cứu cô.
Người đàn ông mặc đồ đen tuân theo ý bà chủ, thả cô ra rồi rút lui khỏi biệt thự.
Không đợi cô thở phào mừng mình sống sót sau đại nạn, sau đầu cô vang lên một tiếng cảnh báo lạnh lùng, khiến Đỗ Minh Nguyệt dựng tóc gáy.
“Vì Hoàng Phong nên cô có thể ở lại.
Nhưng từ hôm nay tôi không muốn gặp tình huống này lần thứ hai.
Hiểu không?”
“Cháu biết rồi.
Bà nội, cháu sẽ chăm sóc Hoàng Phong thật tốt.” Đỗ Minh Nguyệt cung kính cúi đầu đáp lại, nhưng đôi vai cô khẽ run, hai bàn tay nắm chặt, có vẻ không chịu nổi.
Cô lê từng bước nặng nhọc vào phòng, xoay người rồi đóng cửa lại.
Không ngờ, cô vừa quay người lại đã đụng phải một bóng người cao lớn.
Lâm Hoàng Phong chống một tay lên cửa, dùng tư thế kabedon dồn cô vào cánh cửa.
Hai mắt đối diện nhau, cô giật mình trước ánh mắt nồng nặc mùi vị khát máu của người kia.
Khát máu, kiêu ngạo, độc đoán, chẳng giống người bệnh gì cả.
Nghĩ đến chuyện xảy ra hôm nay, cô không muốn trải qua lần nữa.
Đỗ Minh Nguyệt cúi đầu xuống, muốn chuồn khỏi người đàn ông.
Lâm Hoàng Phong không cho cô cơ hội này, anh dùng bàn tay to kéo cô lại, vuốt ve đôi má mềm mại của cô, dùng ngón tay xoa xoa đôi môi ấm áp của cô, cúi đầu hôn lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)