Não Đào Thành như nổ tung, trống huếch hoáng đến lạ. Mới sáng nay, lúc ông ta rời khỏi công ty thì vẫn ổn kia mà, sao mới mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi đã xảy ra chuyện rồi?
"Mau nghĩ cách ổn định cổ phiếu đi, mau, chuyện tiền nong tôi sẽ giải quyết." Đào Thành hét ầm lên, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dọc trên trán. Ông ta luống cuống định gọi cho bên ngân hàng, điện thoại bỗng vang lên lần nữa.
"Giám, giám đốc Đào, không hay rồi, mới nãy, mười nhà đối tác cùng lúc gọi điện thoại đến thông báo muốn chấm dứt quan hệ hợp tác đôi bên. Không những vậy, bên thành phố bỗng sai rất nhiều người đến điều tra công ty chúng ta, tôi cản thế nào cũng không được. Giám đốc Đào, anh mau trốn đi thôi."
"Tút tút tút!"
Đào Thành ngồi tệt trên nền đất, ném điện thoại vỡ làm đôi. Trong đầu ông ta chỉ còn đúng một suy nghĩ: “Tiêu rồi. Điểm cổ phiếu giảm thì chỉ cần có tiền là kéo lên được ngay thôi. Nhưng những đối tác này cùng lúc giải trừ hợp đồng, thì đây chính là đả kích đầy tai ương. Huống chi ông ta là người rõ ràng nhất những khoản mờ ám trong công ty, nếu bị điều tra ra, thì ngay cả Tô Trần Vân cũng không cứu được ông ta. Rốt cuộc là chuyện gì thế này?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

