Phù, phù…
Không ít người bắt đầu tỏ vẻ khó thở. Những võ sĩ thực lực mạnh hơn một chút thì không thay đổi quá nhiều vì bọn họ chỉ cần hít một hơi là có thể nhịn được rất lâu, nhưng đó chỉ là thời gian nín thở dài và còn xa mới đạt tới độ không cần thở.
Sau khi những người khác hít sạch oxy còn lại rồi thở ra, bọn họ cũng gặp phải trở ngại.
“Lão già Bắc Dương chết tiệt, ông ta đã tính toán mọi thứ rồi”, Bạch Ngục tự nhủ.
Khi Bắc Dương nói rằng lượng oxy ở đây chỉ có thể dùng trong mười lăm phút thì phần lớn các võ sĩ đương nhiên sẽ kiểm soát hơi thở, giảm bớt tần suất hít vào thở ra.
Nhưng khi đếm thời gian thì hiện giờ cũng đã quá mười lăm phút, cũng có nghĩa là Bắc Dương đã tính cả tần suất hít thở của bọn họ.
“Lão già giấu đuôi kia đang nói gì thế?”, một thanh niên trẻ tuổi đứng gần đó lên giọng.
Thế nhưng khi hắn vừa dứt lời thì một cơn gió lạnh bạt tới. Chỉ nghe thấy “bịch” một tiếng, gã thanh niên vừa lên tiếng kia đã ngã vật ra đất. Sau khi ngã ra, đôi mắt hắn trợn trừng phẫn nộ, máu tươi bắn tung toé và hắn đã ngừng thở.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)