Mọi người không coi lời của Bắc Dương ra gì và đều tập trung tìm phương án ra ngoài.
Chẳng ai là kẻ ngốc cả. Biết lúc này không phải là lúc để xảy ra nội chiến, cũng không phải lúc tàn sát lẫn nhau. Nếu như bọn họ xảy ra mâu thuẫn thì chỉ có thể khiến “Bắc Dương” xem kịch càng đắc chí hơn, thậm chí ông ta không cần ra tay là có thể khiến bọn họ chết sạch hoặc khiến tất cả mọi người hao tổn thể lực.
Tới lúc đó lại càng không có khả năng thoát thân ra ngoài.
“Anh Diệp…”, lúc này phía bên Diệp Thiên đã có thêm người xuất hiện.
Đông Phương Tĩnh lập tức lắc đầu, đáp: “Bọn họ đã ra tay thật rồi, sẽ tự tàn sát lẫn nhau sao?”
Lúc này chỉ có cô và Diệp Thiên đứng cùng nhau, còn mấy người phía Bạch Tử U cuối cùng không vào trong vì khi bọn họ quyết định đi theo mấy người này vào trong thì Diệp Thiên đã tìm thấy bọn họ vả lại còn dặn dò bọn họ ở ngoài chờ đợi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)