Tôn Tường thấy Diệp Thiên vẫn không đáp trả còn tưởng là một tên dễ bắt nạt nên chỉ vào mũi Diệp Thiên mà bắt đầu mắng tới tấp!
“Đồ tạp chủng, nghe không hiểu tiếng người sao? Muốn chơi gái thì ra ngoài xếp hàng, muốn chết thì có thể nhảy qua cửa sổ xuống, không ai ngăn cậu.”
Sau đó, lời còn chưa nói hết thì đột nhiên Diệp Thiên đưa tay ra bóp chặt cổ ông ta, nhấc bổng cả người ông ta lên!”
“Khụ, khụ!”
Đối mặt với dáng vẻ đó, Diệp Thiên chỉ bình tĩnh nhìn ông ta một cái!
Nhưng ánh mắt băng giá hệt như thần chết khiến Đào Thành như rơi xuống hầm băng, lạnh hết sống lưng!
“Cậu, rốt cuộc cậu muốn làm gì?” Trong lòng ông ta đột nhiên càng kiêng dè hơn.
“Ông sẽ biết nhanh thôi!”
Giọng nói băng giá gần như có thể đông đặc cả không khí, nói ra phẫn nộ trong lòng Diệp Thiên!
Tiếp đó, tay phải anh khẽ dùng lực khiến cả người Tôn Tường bị vứt thẳng ra ngoài.
Cửa kính tầng thượng bị đập vỡ như chú chim nhỏ cụt mất đôi cánh rơi rụng xuống mặt đất!
“Không!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

