Bên trong một nơi bị cửa đá chặn, Chu Hoàng dẫn theo Đông Phương Tĩnh và Bạch Tử U ẩn náu ở đây.
“Bên ngoài hình như không còn tiếng động nữa?”, hồi lâu, Đông Phương Tĩnh mới hạ giọng lên tiếng.
Cả ba người bọn họ đã ẩn náu ở đây chí ít cũng nửa ngày trời rồi, đến cả Bạch Tử U hôn mê bất tỉnh mà lúc này cũng có dấu hiệu tỉnh lại. Có điều cô mất máu quá nhiều, trông vô cùng yếu đuối, bất cứ lúc nào cũng đều có thể ngất đi.
“Suỵt”, Chu Hoàng làm tư thế tay, lắc đầu nói: “Mùi máu ngày càng nồng, ông ta vẫn đang giết người”.
Đông Phương Tĩnh lập tức im bặt.
Trong không trung vang lên một âm thanh chấn động. Chu Hoàng là người cảm nhận được đầu tiên, cô biến sắc.
“Ông ta tới rồi”, Chu Hoàng lập tức lên tiếng nhắc nhở.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)