Đương lúc Diệp Thiên còn đang mải suy nghĩ thì trong không trung lại vang lên những âm thanh của tiếng mũi tên được bắn ra. Có lẽ cảm nhận được Diệp Thiên chưa chết nên bộ máy điều khiển lại hoạt động. Lần này nó hoạt động mạnh hơn và mật độ dày đặc hơn.
Bốn phương tám hướng đều có âm thanh vọng lại. Trong màn sương dày đặc như vậy nhưng Diệp Thiên vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng trên dưới, trái phải, trước sau, tất cả mọi vị trí mà mũi tên bắn ra.
Thật sự rất khủng khiếp.
Giống như tổ ong vò vẽ với vô số con ong lao ra vậy, căn bản không thể nào né tránh.
“Hừ.” Diệp Thiên lạnh lùng lên giọng.
Sau đó anh lập tức di chuyển người, một luồng khí tức mạnh mẽ lan toả ra từ người Diệp Thiên, giống như hình thành một luồng khí tức bảo vệ, ngăn những múi tên kia chạm vào người Diệp Thiên.
Rắc, rắc, rắc…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
