“Nhà Vu Lâm Trịnh?”
Diệp Thiên bật cười, đáp: “Ông yên tâm đi. Các thế lực tham gia đại hội Bắc Thiên Các lần này chẳng có mấy thế lực có thể sống sót mà ra khỏi đây đâu.”
“Cậu có ý gì?” La Hằng lặng người.
Giọng hai người rất nhỏ, lại thêm bọn họ đều hạ giọng cho nên người ngoài không nghe thấy được.
Diệp Thiên chỉ nói: “La Minh Chủ trượng nghĩa vì người nên nổi danh khắp nơi. Sau này đi theo tôi, nói không chừng những người này của ông còn có cơ hội được sống.”
“Cái này…” La Hằng đơ người. Ông ta không hiểu Diệp Thiên có ý gì.
Diệp Thiên cũng không giải thích gì thêm vì tình hình trước mắt chỉ là sự phỏng đoán của riêng anh.
Không cần phải bàn cãi thêm.
Diệp Thiên đi tới trước mặt mọi người sau đó vung dây sắt ra nói: “Một lần năm người bám lấy dây sắt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



