“Nham thạch màu đen… đen đỏ?”
Đám người phía La Hằng trợn tròn mắt, trong đôi mắt bọn họ còn hiện lên cảnh tượng đang hiện ra trước mặt.
“Mau chạy thôi.” La Hằng hét lên.
Thực ra không cần ông ta nói thì sau khi định thần trở lại, mọi người đã nhanh chóng chạy lên theo các bậc cầu thang.
Đến cả Lưu Vũ bị thương nhưng lúc này cũng bỏ chạy như thể gặp phải mãnh thú, toàn thân hắn dốc hết sức, bỏ chạy với tốc độ nhanh nhất có thể.
Hắn biết rằng nếu tốc độ không nhanh bằng nham thạch mà để nham thạch bùng lên đuổi theo mình thì kết cục của bọn họ e rằng chỉ có một từ mà thôi, đó chính là ‘chết’.
Vả lại còn thảm hơn cả cái chết. Đến xương cốt cũng sẽ thành tàn tro.
Rất rõ ràng, ngọn núi này có vấn đề. Nó phun trào quá mạnh và hoạt động dữ dội. Ở khoảng cách xa như vậy mà đã khiến người ta khó chịu vô cùng, sức kiệt lực cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


