Hai ngày sau, đại hội Bắc Thiên Các diễn ra.
Bắc Cương lúc này so với lúc ban đầu mà Diệp Thiên mới tới hoàn toàn khác nhau.
Chỗ nào cũng toàn người là người. Có người thường, có võ sĩ và có cả những thế lực bên ngoài…
Nói tóm lại là vàng thau lẫn lộn, loại người nào cũng có và náo nhiệt vô cùng. Càng gần phạm vi Bắc Thiên Các thì người thường trên đường lại càng ít, gần như đều là thế lực của các gia tộc hoặc là hội nhóm các võ sĩ.
“Dù gì thì mọi năm người tới Bắc Thiên Các tham dự đại hội không nhiều, đâu giống năm nay, chỗ nào cũng toàn là người, đông đúc chật chội.”
“Tối qua tôi đã xuất phát đi Bắc Thiên Các rồi, nhưng đi xe được nửa đường thì không thể nào tiến lên thêm được nữa, chỉ có thể đi bộ mà vị trí đó lại cách Bắc Thiên Các mất cả đoạn đường rõ dài.”
“Rốt cục là vì lý do quái quỷ gì thế?”
“Nghe nói lần đại hội này mọi người đều chú ý đến một thứ khác.”
“Nghe nói còn là bảo vật quý hiếm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

