“Ông cho rằng tôi không giết nổi bọn họ sao?” Diệp Thiên hỏi lại.
Tôn Thiên Thành lập tức đáp lời: “Dù gì tôi cũng phải đổi thân phận, giết người hay không không quan trọng. Còn nếu cậu ra tay thì tất yếu sẽ gặp phải những rắc rối không cần thiết.”
“Những người bị thiêu chết năm đó thực ra đều là võ sĩ theo võ cổ và những người điều tra tôi, tôi đương nhiên không thể để bọn họ sống được.”
“Sau đó đúng như những gì mà cậu đoán trước đó. Một võ sĩ tầng thứ tám như tôi ở lại nơi này và ẩn thân lâu như vậy chính là muốn phát huy thế lực riêng của mình để đối phó với những kẻ địch đối phó với tôi.”
“Nhưng hiện giờ tôi không nhìn ra được thực lực của cậu, mà cậu lại có thể nhìn ra được thực lực của tôi cho nên chắc chắn rằng cậu mạnh hơn tôi. Tôi chỉ có thể lựa chọn rời đi.”
Ông ta đem mọi chuyện ra nói một cách ngắn gọn. Vẻ mặt tỏ vẻ tiếc nuối.
Nếu Diệp Thiên không đến thì ông ta vẫn sẽ từ từ phát triển thế lực, không tới ba năm là có thể phát triển thế lực của gia tộc mình sánh vai với các gia tộc lớn mạnh khác rồi.
Diệp Thiên nghe rồi gật đầu, sau đó anh vỗ vào vai Tôn Thiên Thành rồi nói: “Không cần rời khỏi đây, tiếp tục phát triển thế lực của ông đi. Còn về những quản lý cấp cao kia thì tôi tin ông có khả năng có thể tìm ra lý do xử lý bọn họ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
