Bốp!
Đương lúc Lương Hồng vừa giơ tay ra chuẩn bị kéo tay Vu lạc thì một âm thanh bạt tai chát chúa vang lên.
Sau đó liền thấy Lương Hồng dùng một tay che mặt, một tay còn lại hãy còn giơ ra giữa không trung, đôi mắt cô ta trợn to nhìn Vu Lạc với vẻ mặt ngỡ ngàng.
“Anh Lạc Lạc… anh, anh đánh em?”
Lương Hồng ngây người. Từ khi qua lại với Vu lạc tới nay, Vu Lạc chưa bao giờ dám đụng tới cô ta, thậm chí còn hết mực thương yêu chiều chuộng cô ta. Thế nhưng hiện tại hắn lại giáng cho Lương Hồng một cái bạt.
Không sai, cái bạt vừa rồi chính là Vu Lạc ra tay.
“Tới lúc đó, cô lại thế nào với tôi?”
“Nói không chừng sẽ tỏ vẻ ghét bỏ rồi chỉ trích tôi đấy.” Vu Lạc nói tới cuối cùng thì tỏ vẻ đau khổ đầy hằn học.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


