Cả đám người xông về phía Diệp Thiên. Mặc dù vừa rồi Lưu Chương thể hiện rất dũng cảm và cứng rắn rồi, nhưng thấy nhiều công nhân xông lại như vậy thì hắn ta sợ hãi, và vô thức lùi về sau.
Đúng lúc này đằng sau hắn ta có một chỗ trũng, Lưu Chương không cẩn thận nên đã hụt chân lảo đảo, cuối cùng thì ngồi phịch xuống đất.
Cảnh này bị Hồ Thiên trông thấy, hắn không nhịn được mà bật cười.
“Lát nữa người nào ra tay thì tới chỗ phòng tài vụ nhận một nghìn tệ.”
Cả đám con nhà quản lý cấp cao lần lượt hào hứng hẳn. Vừa rồi bọn họ còn bị cái khí thế của Lưu Chương làm cho giật mình thảng thốt. Bọn họ còn cho rằng Lưu Chương giỏi lắm, thấy đông người như vậy mà còn không sợ.
Thế nhưng thấy phản ứng của đối phương, bọn họ liền bật cười ha hả. Bộ dạng ban nãy của Lưu Chương căn bản là giả bộ mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)