“Cô…”
Vu Đại Bảo bị bạt cho một cái nên lập tức tức giận. Thế nhưng vì đã quen với kiểu dạ vâng nghe lời quanh năm suốt tháng nên lúc này ông ta cũng không dám phản kháng, chỉ có thể nhẫn nhịn. Lúc này ông cụ Vu mới lên tiếng.
“Vu Lan, ban đầu mày không như vậy.”
“Ban đầu?”
Vu Lan bật cười: “Ban đầu nếu không phải bị người của thôn các ông nhốt lại trong đó và bị ép gả cho con trai ông, vì mạng sống, vì có thể thoát ra khỏi thôn Lý Gia của các ông thì tôi không thể không giả làm dâu hiền được phải không?”
Lúc nói những lời này, mặt bà ta tức giận thấy rõ. Thực ra với bất cứ ai mà có quá khứ ban đầu như bà ta thì e rằng còn phẫn nộ hơn bà ta bây giờ.
Cho nên trước khi tin này bị đồn ra thì nhất định phải nhanh chóng tìm được Vu Lạc về.
“Mày thật sự coi nó là con thì không phải bây giờ mới sốt ruột tìm nó.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

