Sau khi rời khỏi nhà họ Triệu, Diệp Thiên không quay về núi Thiên Khuyết mà tới một phòng trà ở trung tâm thành phố.
Anh gọi cho mình một ấm Phổ Nhĩ để nhâm nhi.
Đây là thói quen đã có từ trước của Diệp Thiên, có điều vì chiến sự nổ ra nên đành gác lại.
Giờ tìm được lại hương vị quen thuộc, trong lòng cảm thấy bình yên trở lại.
Thấy tình thế ngày hôm nay, Bạch Cốt Hội đã ăn sâu bén rễ ở đất Dung Thành này.
Đã hết ba tuần trà mà chỉ thấy có một người đàn ông sải bước vào đây, đi thẳng người, bước chân điềm tĩnh và đến trước mặt Diệp Thiên.
Anh ta muốn cúi chào nhưng Diệp Thiên khoát tay.
“Diệu Dương tới rồi à? Ngồi đi.”
Diệp Thiên không ngẩng đầu, rót một chén Phổ Nhĩ vào chiếc chén đang để không trước mặt.
“Cảm ơn chiến tướng, cảm ơn ngài!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

