Giọng nói của Diệp Thiên không lớn, nhưng nói năng có khí phách với ngữ khí không cho phép nghi ngờ.
“Vâng!”
Lâm Khuê tuân lệnh, bước từng bước về phía hai người kia!
“Cậu còn muốn ném tôi đi sao? Cậu nghĩ cậu là ai, cậu cho rằng cậu là cái thá gì?”
Sắc mặt Lâm Khuê không chút biểu cảm, một tay nhấc Mạnh Hải lên, một tay nhấc Tôn Minh lên như giơ hai con chim trên tay rồi đưa lên bậc và thả xuống.
Trong chốc lát hai người giống như viên thịt lăn xuống từ trên bậc, lăn cả trăm bậc mới dừng lại.
“Mẹ kiếp, coi như cậu giỏi, ai da đau chết tôi mất thôi!”
Cả người Tôn Minh sưng lên, lăn từ trên cao như thế xuống mà vẫn còn sống đã là một kì tích rồi!
“Còn ngây ra đó làm gì? Không mau đỡ tôi dậy? Đúng là cái đồ ăn hại!”
Mạnh Hải phẫn nộ hét lên mắng chửi, Tôn Minh không dám để ý đến vết thương, nhanh chóng tới đỡ Mạnh Hải dậy.
Mạnh Hải còn thảm hơn hắn, cả trán rách ra, khắp người toàn là máu, trông phát sợ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

