Thấy cảnh này, Mạnh Hải hoàn toàn không màng đến đau đớn, hắn ngây hẳn người.
Thiên tài trước nay đều rất muốn giữ thể diện.
Với cái tiếng của Mạnh Thiên, ở đất thủ đô này rất nhiều người đều giữ thể diện cho hắn. Nhưng Mạnh Hải lại không ngờ được ở đất Dung Thành nhỏ bé này, trước một tên vô danh tiểu tốt thì Mạnh Thiên lại sợ hãi. Không những phải tự vả vào miệng mà còn phải cúi đầu xin lỗi?
Nếu không phải như vậy thì Diệp Thiên hoàn toàn có thể lấy chuyện này giáng cho hắn một cái đến chết. Cho dù trị nhà họ Mạnh tội bất kính cũng chỉ là chuyện mà chỉ cần một câu nói là xong xuôi.
Nhà họ Mạnh thật sự đã xuất ra một con ngựa khoẻ.
“Cậu có thể không có tội.” Diệp Thiên nhìn ông ta lạnh lùng: “Nhưng Mạnh Hải thì xét vào tội gì?”
“Chết.” Mạnh Thiên mặt mày không chút biểu cảm, nói ra đúng một từ lạnh tanh khiến trái tim Mạnh Hải như rớt xuống vực thẳm.
Hắn không tài nào có thể tưởng tượng nổi một người anh trai mình trước nay kính trọng lại muốn hắn chết?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
