Sáng hôm sau, khi vầng dương vừa mới ló nơi chân trời, Diệp Thiên đã đứng ở ngay giữa trung tâm sân bay Lâm Thành. Ngay phía ngoài kia, cánh quạt của chiếc máy bay trực thăng đang từ từ chuyển động, cuốn theo từng luồng gió mạnh, phần phật bên tai.
"Cậu Diệp, tôi đã bơm đầy xăng cho máy bay trực thăng rồi. Tôi xin cam đoan sẽ đưa cậu về Dung Thành trong thời gian nhanh nhất có thể." La Hoài An đứng cạnh, đôi mắt của ông ta vẫn chứa đầy vẻ cung kính, nghiêm túc.
"Làm phiền ông." Diệp Thiên nhếch miệng, khẽ gật đầu. "Chắc không cần tôi dạy nên làm như thế nào tiếp theo đâu nhỉ?"
La Hoài An đứng thẳng người. "Cậu Diệp cứ yên tâm, tôi đã liên hệ với Chu Phúc Tông với Xà Tứ rồi. Chỉ cần có lệnh của cậu, tất cả thành viên của Bạch Cốt Hội tại Lâm Thành chắc chắn sẽ bị nhổ trừ tận gốc trong thời gian ngắn nhất."
"Tốt lắm. Các ông đã xử lý thì tôi cũng yên tâm." Diệp Thiên đưa tay chào bằng tư thế quân đội với ông ta, sau đó nhảy bật lên máy bay.
Tiếng động cơ ầm ì bên tai, chiếc máy bay dần biến mất nơi cuối chân trời trong ánh nhìn chăm chú của La Hoài An.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


