“Tốt lắm, vất vả cho các anh em rồi.” Diệp Thiên cười hài lòng, mọi thứ dường như đều trong dự liệu của anh.
“Có thể cống hiến cho thủ trưởng là vinh hạnh của chúng tôi.”
Những bước chân dồn dập xa dần, sắc mặt Tô Trần Phi không còn giọt máu.
“Không thể nào. Sao có thể như vậy?”
Hắn ta lầm bầm trong miệng. Đến giờ phút này hắn ta vẫn chưa nghĩ thông.
Kể cả toàn bộ binh sĩ bảo vệ ở Lâm Thành có hợp sức lại thì sao có thể trong vòng thời gian ngắn ngủi như vậy trừ khử sạch tất cả những thế lực hắn ta bố trí một cách im lặng như vậy?
Không thể hiểu nổi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

