Tôn Minh Vọng là chủ của hắn đấy.
Nếu như muốn đụng chân tay thì về chỉ có đợi Tôn Minh Vọng lột da hắn ra thôi.
“Đánh.”
Chu Diệu Dương điên cuồng nhả ra duy nhất một từ, hoàn toàn không cho Tôn Hà bất cứ lý do để từ chối.
Tôn Minh Vọng hét lên hai từ, trong lòng gần như tuyệt vọng.
Hiện giờ ông ta chỉ muốn đánh cho nhanh sau đó lập tức rời khỏi cái nơi chết tiệt này.
“Ông chủ, vậy tiểu nhân đành đắc tội vậy.”
Tôn Hà mặt như đưa đám, hắn biết mình bị ép, nhưng cái tát này nếu đánh nữa thì sau khi về hắn cũng chết chắc.
“Bốp!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


