"Ha ha, cậu Diệp, cuối cùng cậu cũng tới." Lúc họ vừa mới bước vào cánh cửa trung tâm thương hội, đã thấy Tô Trần Vân bước lại chào hỏi, mặt cười tươi roi rói: "Cô Tô, hôm qua tôi bận chuyện nên không thể tự đi mời được, tôi thấy áy náy quá, lão già cổ hủ này xin được nhận lỗi với cô."
Diệp Thiên và Tô Thanh Thanh thấy thái độ khiêm nhường của Tô Trần Vân, hai người nhìn nhau, trong mắt bỗng đong đầy hàm ý.
"Hội trưởng Tô nói quá lời rồi, thị trưởng đã cất công tổ chức bữa tiệc này, sao chúng tôi lại có thể vắng mặt được." Diệp Thiên bình tĩnh nói, lời của anh khiến ánh mắt Tô Trần Vân bỗng loé lên đôi chút.
Lời nói này của Diệp Thiên, chứa đựng rất nhiều suy nghĩ sâu xa. Tựa như đang chất vấn Tô Trần Vân, đây rõ ràng là buổi tiệc của thị trưởng, ông cướp công như vậy, phải chăng hơi quá đáng?
"Cậu Diệp nói phải, lão già cổ hủ này được ngài thị trưởng tin tưởng, giao trọng trách lo liệu buổi tiệc, nếu có gì không phải, cũng là lỗi của tôi." Tô Trần Vân mỉm cười, chỉ bằng một câu cũng đã giải thích hoàn hảo tất cả mọi chuyện. Ông ta nói xong, làm hành động xin mời: "Mời ba vị vào trong."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

