Gì cơ? Triệu Thuỵ sững người mất một lúc, hắn ta trợn to mắt, nghĩ rằng mình nghe nhầm: "Lão, lão Lạc, phải chăng lão nói..."
Hắn ta còn chưa nói hết câu, đã thấy lão Lạc lắc đầu đầy bình tĩnh: "Tôi không nhầm nhọt gì cả, cậu cũng không nghe nhầm. Ngài ấy sai tôi đến đây chỉ để tiễn cậu một đoạn đường. Đây là vinh hạnh của cậu."
Đầu Triệu Thuỵ như nổ tung ra vậy, trong phút chốc biến thành vùng trống hư vô: "Lão, lão Lạc. Tôi, tôi chưa khai gì kia mà. Đại nhân lầm lẫn gì chăng?"
"Bịch." Triệu Thuỵ ngã quỳ trên nền đất, cả người hắn ta không ngừng run rẩy, từng hạt mồ hôi to cỡ hạt đậu thay nhau rơi xuống sàn. Nếu đại nhân muốn hắn phải chết thì chắc chắn rằng hắn không có một đường sống nào nữa cả.
"Ngài ấy biết cậu không khai gì cả, nhưng..."
"Phập." Lão Lạc giơ tay phải lên một cách tuỳ ý, những móng tay dài thòng của ông ta đâm xuyên qua lồng ngực của Triệu Thuỵ, tiếng da thịt bé xé rách vang lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


