Bạc Lị không nói gì.
Cô không muốn nhìn cảnh tượng méo mó này nữa, thay vào đó cô quan sát cảnh vật xung quanh: Xe ngựa, lều trại, bãi cỏ, chăn bẩn, đèn khí cũ kỹ, trong góc đặt một thùng nước đục ngầu.
Xem ra cô thực sự đã xuyên không rồi.
Thậm chí, không phải xuyên không đến đất nước của mình, mà là một... quốc gia hoàn toàn xa lạ.
Bạc Lị có chút khó thở.
Một lúc sau, cô phát hiện ra nguyên nhân khiến mình khó thở, không phải vì quá hoảng sợ, mà là vì ngực bị ép quá chặt.
Cậu bé vẫn đang thở dài một cách chăm chú, không để ý đến sự khác thường của cô.
Bạc Lị lặng lẽ quay người, đưa tay vào trong áo sơ mi, sờ thấy một đoạn vải quấn ngực.
Vải quấn ngực?
Tại sao cô lại phải quấn ngực?
Đầu óc Bạc Lị rối bời.
Tình hình hiện tại đã đủ nan giải rồi, miếng vải quấn ngực này lại khiến tình hình trở nên khó hiểu hơn.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng bỏ qua tiếng tim đập thình thịch, tiếp tục mò vào bên trong, ngón tay chạm vào một vật tròn tròn.
Lấy ra xem, là một chiếc đồng hồ vàng.
Erik không nói dối.
Cậu thực sự không ăn trộm đồng hồ vàng của Mike.
Người ăn trộm đồng hồ là cô.
"Polly?" Cậu bé lại gọi cô một tiếng, lần này có vẻ hơi mất kiên nhẫn: "Cậu lại mất tập trung rồi."
"Xin lỗi", Bạc Lị hoàn hồn, thản nhiên nhét chiếc đồng hồ vàng về chỗ cũ: "Tôi quá... buồn ngủ."
Cậu bé nhún vai nói: "Cậu chưa bao giờ tỉnh táo cả. Sao thế, Erik vẫn đang theo dõi cậu sao?"
Đây là một thông tin quan trọng.
Bạc Lị thận trọng nói: "... Theo cậu thì sao?"
"Theo tôi ư?" Cậu bé lấy một miếng thuốc lá từ trong túi quần ra, nhét vào miệng nhai: "Theo tôi thì… cậu ta không thể nào theo dõi cậu được, tất cả chỉ là ảo giác của cậu thôi."
Cậu ta quay đầu khạc một bãi nước bọt sang một bên: "Thân ái, nếu Erik có bản lĩnh theo dõi cậu, nửa đêm không ngủ mà lẻn vào lều của cậu, đứng sau lưng cậu dọa nạt cậu thì làm sao có thể bị Mike hành hạ thảm hại như vậy?"
"Thôi, tôi đi đây", cậu bé vẫy tay với cậu: "Hôm nay xảy ra chuyện lớn thế này, sáng mai dậy chắc chắn sẽ bị đánh, đều tại Erik - mong là vết thương của cậu ta sẽ thối rữa và sinh giòi!"
Tiễn cậu bé đi, Bạc Lị buông rèm lều xuống, chuẩn bị kiểm tra kỹ chiếc đồng hồ vàng trong vải quấn ngực.
Nhưng ngay lúc này, cô để ý thấy trên tấm vải bạt của lều viết đầy chữ.
Những chữ cái in hoa màu đen, dày đặc như một đám ruồi bu chi chít, nhìn thoáng qua có chút rợn người.
Ngay khi hiểu ra, cô chỉ thấy da đầu tê dại, một luồng hơi lạnh chạy thẳng lên đỉnh đầu.
"Cậu ta sẽ theo dõi cậu."
"Cậu ta sẽ rình trộm cậu."
"Cậu ta sẽ giết cậu, cậu ta sẽ giết cậu, cậu ta sẽ giết cậu... Cậu ta sẽ giết cậu cậu ta sẽ giết cậu cậu ta sẽ giết cậu cậu ta sẽ giết cậu cậu ta sẽ giết cậu cậu ta sẽ giết cậu..."
Có một vài chữ bị dầu mỡ che mất.
Bạc Lị nín thở, nhìn kỹ lại, trên đó viết rằng…
"Cậu ta đang nhìn cậu từ phía sau."
Cô nổi hết gai ốc, đột nhiên quay đầu lại.
Phía sau không có gì cả.
Chuyện quái gì vậy?
Ai đã viết những dòng này?
"Cậu ta" được viết ở trên, là ai?
Bạc Lị nhớ lại lời của cậu bé, tim đập thình thịch.
Dường như cô đang ở trong một gánh xiếc.
Ở đây, người quản lý đóng vai trò như một thẩm phán, duy trì trật tự, ban phát sự sống và cái chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
