Bạc Lị buông cây kẹp lửa xuống: "Có vẻ bà có điều muốn nói. Nói đi."
Được cho phép, ma ma lập tức phát ra một tiếng cười lạnh lùng yếu ớt: "Cậu tưởng mình đã tìm được một người bạn tốt, từ nay có thể giúp cậu đòi lại công bằng... Cậu không nghĩ đến việc tại sao trước đây cậu ta không nói chuyện, tại sao cậu ta không có bạn bè à?"
"..." Rõ ràng là đang cố tình gây chia rẽ, Bạc Lị không thể thuận theo lời bà ta nói, suy nghĩ một lúc rồi nói đùa: "Tính cách cậu ta hơi hướng nội?"
Ma ma nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn người thiểu năng: "Cậu ta biết nói, hơn nữa còn nói được hơn mười thứ tiếng. Chúng tôi phát hiện ra cậu ta ở Ba Tư, nghe người dân địa phương kể lại, khi cậu ta trở thành bậc thầy nổi tiếng về cửa ẩn, cậu ta còn chưa đầy mười bốn tuổi... Nhưng không ai ở đó dám nói chuyện với cậu ta, cũng không ai dám bàn tán về cậu ta, cô biết tại sao không?"
Bạc Lị mơ hồ nhớ rằng đây là nội dung trong tiểu thuyết gốc nhưng cô đọc tiểu thuyết một cách vội vàng, làm sao nhớ được những chi tiết này.
Sự do dự của cô bị ma ma hiểu thành biểu hiện sợ hãi, chỉ nghe ma ma cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói:
"Vì cậu ta là quái vật, là ma quỷ, người dân địa phương đều gọi cậu ta là ‘xác sống’... Cậu ta có thể lợi dụng những cánh cửa ẩn đó, xuất hiện sau lưng bất kỳ ai, không ai muốn ở cùng một người như vậy, ngay cả khi cậu ta là một thiên tài hiếm có!"
"Nhưng quản lý của chúng ta không tin vào tà ma, ông ta cho rằng cậu ta chắc chắn có thể trở thành cây hái ra tiền của đoàn xiếc."
Ma ma thở hổn hển nói: "Cậu ta đến đoàn xiếc được ba tháng, chúng ta thực sự kiếm được không ít tiền nhưng những chuyện kỳ lạ cũng không hề giảm đi... Đầu tiên là đồng hồ của Mike bị đánh cắp, sau đó trên trời rơi xuống một cái túi kỳ lạ, dùng dao cũng không cắt được... Bây giờ tay của tôi lại thành ra như thế này..."
Ma ma nở nụ cười rét lạnh, cùng với tiếng thở phì phò, nghe như tiếng rắn độc đang nói:
"Nếu như vậy mà không chứng minh được cậu ta là ma quỷ, là quái vật mang đến vận rủi... Thì còn điều gì có thể chứng minh được chứ? Cô thấy tay tôi không? Hôm nay cậu ta có thể đâm thủng tay tôi, ngày mai cũng có thể đâm thủng tay cô..."
Ba chuyện này đều liên quan đến cô.
Mê tín dị đoan đúng là hại người mà. Bạc Lị nghĩ, rồi nhét miếng giẻ vào miệng ma ma.
Dù sao đi nữa, Bạc Lị cũng đã moi được thông tin mình muốn từ miệng ma ma.
Mặc dù cô không nhớ rõ chi tiết trong nguyên tác nhưng cô mơ hồ nhớ rằng trong tiểu thuyết, Erik đến rạp xiếc trước, sau đó mới học ảo thuật và ca hát, cuối cùng mới nổi tiếng khắp nơi, truyền đến vương quốc Ba Tư, trở thành "kỳ tài" và "bậc thầy cửa ẩn" mà mọi người đều biết đến.
Ở đây thì hoàn toàn ngược lại.
Vì bối cảnh văn hóa, trong phim kinh dị Âu Mỹ ít khi có ma quỷ, hầu hết đều là những kẻ giết người hàng loạt tàn bạo sát hại nạn nhân.
Tất nhiên, đôi khi để quay phần tiếp theo, họ cũng sẽ ban cho những kẻ giết người hàng loạt đó sức mạnh và thể chất phi thường.
Trong phim, điều đáng sợ ở những kẻ giết người là hầu hết chúng đều là những kẻ xấu bẩm sinh, không thể đoán trước, không thể giao tiếp và cũng không nương tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)