Họ ngậm cái đó trong miệng, dùng đầu lưỡi lật đi lật lại, phát ra tiếng cười tục tĩu.
Emily ngồi trên xe lăn, sắc mặt vẫn trắng bệch như sáp, không nói một lời.
Quản lý vừa uống rượu, thấy cảnh tượng có vẻ khó coi, mới quát nhẹ một tiếng.
Bạc Lị chứng kiến toàn bộ quá trình, không rõ cảm giác trong lòng là gì.
Sau khi xuyên không, cô luôn cải trang thành nam, tóc cũng cắt rất ngắn, thêm vào đó ngực bị vải quấn chặt, không ai nhìn cô bằng ánh mắt đánh giá đồ vật như vậy.
Nhưng trong bữa tiệc, không ít người đàn ông nhìn phụ nữ bằng ánh mắt đánh giá đồ vật.
Bây giờ, cơ thể này còn nhỏ, dinh dưỡng kém, tạm thời có thể che giấu được những người xung quanh… Nhưng thời gian về sau thì sao?
Cơ thể của một cô gái thay đổi từng ngày, có lẽ ngày mai sẽ là một dáng vẻ khác.
Đến lúc đó, những người xung quanh sẽ nhìn cô như thế nào?
Bạc Lị rùng mình, không dám nghĩ tiếp.
Ngay cả ở thời hiện đại, cũng không có nhiều người đàn ông thực sự tôn trọng phụ nữ, huống chi là đàn ông cách đây hơn một trăm năm.
Cô vốn nghĩ thời gian còn dài, có thể từ từ lên kế hoạch rời khỏi đây.
Bây giờ không được rồi.
Một cơn gió lạnh thổi qua, Bạc Lị đột nhiên giật mình, nổi hết cả da gà, nhớ ra một chuyện đặc biệt quan trọng… kinh nguyệt.
Không biết chủ nhân trước xử lý kỳ kinh nguyệt như thế nào, có thể do dinh dưỡng không đủ nên không đến.
Nhưng hệ thống hormone của cơ thể con người rất phức tạp. Lỡ đâu sau khi cô xuyên không, nồng độ hormone của cơ thể này thay đổi một chút, đột nhiên có kinh nguyệt thì sao?
Bạc Lị càng nghĩ càng sợ, tim đập thình thịch, gần như có tiếng xúi giục vang lên bên tai.
Phải rời khỏi đây ngay lập tức.
Không thể chậm trễ.
Đêm đó, Bạc Lị lúc ngủ lúc tỉnh, hoặc bị tiếng tim đập của chính mình đánh thức, hoặc bị tiếng hú của sói đồng cỏ trong rừng làm cho giật mình.
Tỉnh dậy quá nhiều lần, thậm chí cô còn có ảo giác, tưởng mình vẫn nằm trên chiếc giường ở nhà, chỉ cần lật người là có thể sờ thấy chiếc điện thoại đang sạc.
Tuy nhiên, cô mò mãi chỉ thấy toàn là bùn đất ẩm ướt.
Không cần phải uể oải.
Bạc Lị nhắm mắt lại, liên tục tự nhủ: Mình là một người mạnh mẽ, chắc chắn có thể rời khỏi đây.
Bây giờ, điều duy nhất mình cần làm là ngủ.
Người thiếu ngủ không thể suy nghĩ, cũng không thể trốn thoát.
Nghĩ như vậy, cuối cùng cô cũng ép mình ngủ thiếp đi.
Có lẽ vì đêm qua tiệc tùng đến tận sáng nên ngày hôm sau mọi người đều dậy muộn.
Khi Bạc Lị thức dậy, cô cảm thấy bụng dưới đau dữ dội.
Cô cứng người lại, không ngừng cầu nguyện, tuyệt đối đừng là kinh nguyệt, tuyệt đối đừng là kinh nguyệt.
Cô không cảm thấy xấu hổ, chỉ cảm thấy buồn bã.
Nhưng đã đến rồi thì cũng không thể chổng ngược lại để nó chảy ngược vào trong.
Cô dùng tạm băng gạc trong túi cứu thương, mặc quần áo, bước ra khỏi lều.
Bạc Lị nhịn cơn đau bụng, định tìm Erik bàn bạc chuyện trốn thoát nhưng cả buổi sáng cậu không xuất hiện.
Cậu luôn xuất hiện và biến mất như vậy. Cô đành tạm gác lại chuyện này, đợi cậu nghĩ thông suốt rồi tự xuất hiện.
Buổi tối đoàn xiếc có hai buổi biểu diễn nhưng đều không liên quan đến cô. Cô, cậu bé John và một nhóm trẻ em khác không đủ tư cách để lên sân khấu biểu diễn.
Nhiệm vụ của họ là ăn trộm dưới khán đài, ăn trộm bất cứ thứ gì. Ví tiền, ống nhòm, đồng hồ bỏ túi, nhẫn, trâm cài, vòng cổ, áo khoác, mũ. Có gì ăn trộm nấy, đồ ăn cũng ăn trộm nhưng không được để bị bắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)