"Mẹ của Mike, chị gái tôi, đã đưa cho tôi năm nghìn franc, nhờ tôi chăm sóc nó. Chúng ta đều biết rõ điều đó có nghĩa là gì, mẹ nó không cần nó nữa."
Người quản lý nói: "Tôi đã nhặt được Emily ở nhà ga. Còn mẹ của Polly là một kẻ điên, suýt thì đâm bút vào mắt cậu ta."
Ông ta cười nói: "Ngay cả một thiên tài hiếm có trên thế giới như Erik cũng bị chính cha mẹ ruột của mình ghét bỏ."
"Nhưng tôi đã hứa rằng, nếu một ngày nào đó, mọi người tìm thấy người thân của mình… Hoặc là, có người sẵn sàng nhận nuôi các người thì các người có thể rời đi bất cứ lúc nào. Tôi sẽ không giữ bất kỳ ai lại."
Nói xong, ông ta quay đầu nhìn Emily: "Đúng không, Emily?"
Emily không nói gì, khuôn mặt như bị niêm phong bằng sáp.
Nhưng người quản lý như nhận được câu trả lời khẳng định, vui vẻ tuyên bố, tối nay sẽ tổ chức một bữa tiệc, ăn mừng Emily tìm được người thân của mình, còn hứa sẽ mời một ban nhạc đến, chơi nhạc khiêu vũ cho mọi người.
Tất cả mọi người đều phấn khích reo hò, vừa vỗ tay vừa dậm chân.
Bạc Lị vốn định nhân cơ hội này quan sát kỹ những người trong rạp xiếc thì cậu bé hôm qua chen đến trước mặt cô, gọi cô lại:
"Polly, người quản lý bảo tôi đi cùng cậu đến kho để chuyển đồ!"
Bạc Lị đành phải miễn cưỡng thu ánh mắt, quay người, đi song song với cậu ta.
Trên đường đến kho, cậu bé hạ giọng, giả vờ bí ẩn nói:
"Cậu có tin không? Người đàn ông đó chắc chắn không phải là anh trai của Emily. Cô ấy chắc chắn đã thuê một người đến, giả làm người thân của mình."
Bạc Lị nhớ lại khuôn mặt trắng bệch của Emily, nói: "... Tại sao cô ấy lại phải thuê người đóng giả làm anh trai mình?"
"Cậu bị ngốc à!"
Cậu bé nói: "Tất nhiên là vì cô ấy là 'người dị dạng', không cần làm gì cả, chỉ cần đứng đó là có thể kiếm được rất nhiều tiền. Ở London có một người dị dạng thậm chí còn được gặp công chúa nước Anh!"
Bạc Lị phụ họa vài câu nhưng trong lòng lại cảm thấy chuyện này chắc chắn không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Người quản lý rạp xiếc là một kẻ chỉ biết lợi dụng, sao có thể dễ dàng để một cái cây hái ra tiền như vậy rời đi, chỉ vì cô ta tìm được người thân?
Mới hôm qua, ông ta còn khuyến khích hai đứa trẻ tự giết lẫn nhau.
Đợi đã.
Cậu ta hoàn toàn là một con thú không có nhân tính.
Nếu có thể, cô thực sự không muốn tiếp xúc với cậu ta nữa.
Cái "kho" mà cậu bé nói, thực ra chỉ là một chiếc xe ngựa bạt, tràn ngập mùi ẩm mốc khó chịu. Giữa các thùng gỗ đã giăng đầy mạng nhện.
Trên giá để đồ phủ một lớp bụi dày, trên đó đặt một hàng lọ miệng rộng, ngâm những lá gan động vật lớn nhỏ.
Chuyển đồ là một công việc nặng nhọc, Bạc Lị và cậu bé đều không nói gì, chỉ còn lại tiếng xe ngựa kẽo kẹt.
Khi chỉ còn lại một chiếc thùng cuối cùng, cậu bé lấy cớ nói phải đi tiểu, không biết đã chạy đi đâu mất.
Bạc Lị đợi rất lâu mà không thấy cậu ta quay lại. Sắp đến trưa rồi, cô đành mở chiếc thùng đó ra, chuyển từng món một ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
