Cậu vẫn im lặng nhưng trả lại túi đựng cho cô.
Bạc Lị thở phào nhẹ nhõm.
Cô nhìn vào túi cấp cứu, bên trong còn một chai nước điện giải và thanh năng lượng.
Cô muốn giữ thanh năng lượng để tự ăn - là người thấp kém nhất trong đoàn xiếc, cô không thể ăn cơm hàng ngày, phải dự trữ lương thực.
Nước điện giải thì có thể đưa cho cậu.
Cậu mất nhiều máu như vậy nên bổ sung một chút.
Bạc Lị có suy tính riêng: cho dù cuối cùng cô và Erik không thể trở thành bạn, ít nhất cậu ta có thể làm bia đỡ đạn, giúp cô kéo chân Mike.
Nếu cậu ta không qua khỏi đêm nay, Mike chắc chắn sẽ tìm kiếm mục tiêu bắt nạt tiếp theo...
Nếu tiện thể phát hiện ra cô chính là kẻ trộm đồng hồ vàng thì đoán chắc cô không còn sống được bao lâu nữa.
"... Nếu cậu khát", cô đưa nước điện giải cho cậu ta: "Có thể uống cái này, tốt cho sức khỏe của cậu."
Nhưng Erik không nhận.
Lúc này Bạc Lị mới để ý, đầu giường cậu có hai hộp đồ hộp, nhãn hộp màu nâu nhạt, làm cho chai nước điện giải trên tay cô giống như một cây nấm độc sặc sỡ.
"..."
Bạc Lị đành tự uống một ngụm: "Không có độc, thật đấy."
Cô khom người xuống, cố gắng điều động ngũ quan, thể hiện vẻ mặt chân thành và thiện chí: "Tôi chỉ muốn nói, từ hôm nay trở đi, cậu có thể thử tin tôi... Tôi sẽ tìm cách nói với mọi người rằng, đồng hồ vàng không phải do cậu lấy trộm..."
Giọng cô ngày càng nhỏ.
Erik quay đầu, dùng hai lỗ mắt trên mặt nạ vô cảm nhìn cô.
Có vài giây, Bạc Lị rất hối hận vì đã nói nhiều như vậy, hứa hẹn nhiều như vậy.
Cậu vẫn im lặng, cô cũng nên im lặng.
Nói nhiều hỏng nhiều. Cô không biết gì về cậu, thậm chí không biết cậu trông như thế nào, nếu cậu đột nhiên mất kiểm soát, ném cô trước mặt Mike, để cô nhận lỗi với Mike thì phải làm sao?
Cậu giống như một con thú hoang chưa được thuần hóa, không thể đoán trước - họ ở chung một phòng gần ba giờ, cậu thậm chí không nói với cô một âm tiết nào.
Cô thực sự nghĩ rằng mình có thể nhận được sự tin tưởng của cậu, làm bạn với cậu sao?
Cô thực sự quá liều lĩnh.
Bạc Lị đột nhiên rất mừng vì mình là một diễn viên, cảm xúc ổn định, khả năng kiểm soát khuôn mặt tốt, giỏi ứng phó với các tình huống bất ngờ.
... Tất nhiên, khả năng kiểm soát bàng quang cũng không thể coi thường.
Giống như mấy lần trước, cậu vẫn không nói một lời nhưng cô hiểu ý cậu mà không gặp trở ngại nào.
Cậu không tin cô.
Và hy vọng cô im miệng, rồi rời khỏi đây.
Sau khi Bạc Lị trở về lều của mình, mãi mà cô vẫn không không cách nào ngủ.
Chắc chắn Erik không phải là người bình thường.
Người bình thường không thể có khả năng phục hồi đáng sợ như vậy.
Điều đáng sợ hơn là rõ ràng cậu có thể nói nhưng lại không nói một lời, im lặng giống như một kẻ điên.
Bạc Lị không khỏi nghi ngờ, liệu trước khi xuyên không, cô đã làm điều gì đó khiến mình đến đây không.
Nhưng có vẻ như cô không làm gì cả, chỉ ném ba lô leo núi vào cốp xe, nằm ở ghế sau, tùy ý mở một bộ phim, vừa xem vừa đợi bạn đến.
Bộ phim đó đã có từ lâu, nhịp phim hơi chậm, cô xem một lúc thì ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy thì phim đã chiếu được một nửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


