Hai mươi mấy ngày nói dài không dài, nói ngắn chẳng ngắn, loáng một cái đã đến ngày mười một. Tống Đoan đã sớm dọn dẹp xong phòng tân hôn, lụa đỏ nên treo cũng đã treo, chỉ còn đợi ngày mai đón tân nương vào cửa.
Tống Tử nhìn khắp nơi ngập sắc đỏ, trong lòng vô cùng vui sướng. Cậu chạy khắp trong nhà, rồi nhào tới bên cha, cười toe toét: “Cha, ngày mai nương thật sự sẽ vào cửa sao?”
“Ừ.” Tống Đoan nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang nghịch ngợm của nhi tử, đưa tay xoa đầu cậu, nghiêng người nói: “Tử nhi, từ nay con phải ngủ riêng ở gian phòng phía Tây rồi.”
Tuy có chút không nỡ rời cha, nhưng Tống Tử từng nghe người lớn nói qua, cha và nương phải ngủ cùng nhau thì sau này mới có thêm đệ đệ muội muội.
“Con biết rồi. Cha yên tâm, một mình con ngủ cũng không sao cả.”
Tống Đoan nhìn nhi tử, trong lòng xót xa, ôm cậu vào lòng. Tống Tử cũng vòng tay ôm lại: “Cha, người có hồi hộp không?”
Tống Đoan buông cậu ra: “Cha không hồi hộp.”
Tống Tử cũng mặc một bộ đồ đỏ, theo sau kiệu hoa, tay cầm đoá hoa làm từ lụa đỏ, gương mặt nhỏ nhắn nở nụ cười không dứt.
Đến nhà Kỳ lão gia, Lý thẩm bước lên gọi lớn: “Tân nương tử chuẩn bị xong chưa?”
Bên trong vang lên tiếng đáp: “A, tới ngay tới ngay!” Nói xong liền có hai người phụ nhân dìu một thiếu nữ vận áo gấm đỏ thêu hoa, đầu đội khăn trùm có họa tiết uyên ương hí thủy bước ra.
Tống Đoan xuống ngựa, tiến lên đón tay nàng, dìu nàng từng bước lên kiệu hoa. Chờ nàng yên vị, Lý thẩm hô to một tiếng: “Khởi kiệu~”
Lúc ấy, nhạc vui lại nổi lên, Tống Đoan nhảy lên ngựa, quay đầu ngựa về phía nhà mình. Dọc đường có bà mối rải kẹo mừng hai bên, đám tiểu hài tử cười nói reo hò, tranh nhau nhặt lấy.
Tống Tử cũng muốn chạy theo nhặt, nhưng nghĩ đến việc cha cậu đã chuẩn bị cho mình, liền đè nén sự háo hức, tiếp tục theo sát kiệu hoa.
Đến cổng nhà, Tống Đoan xuống ngựa, đỡ tân nương từ kiệu hoa bước ra. Nàng bước qua lò than, vượt qua ngưỡng cửa, đi vào đại sảnh.
Trong đại sảnh có Kỳ lão gia ngồi chủ toạ. Cha nương của Tống Đoan đều đã mất, thân thích cũng chẳng còn ai thân thiết, nên hắn mời hết hàng xóm láng giềng đến, trong ngoài đầy ắp người, ai nấy đều nở nụ cười.
Lý thẩm đứng bên, ra hiệu Tống Tử đưa đoá hoa trong tay lên, hai người mỗi người nắm một đầu, đứng giữa đại sảnh.
“Nhất bái thiên địa…”
“Nhị bái cao đường…” Kỳ lão gia mỉm cười, hài lòng gật đầu.
“Phu thê giao bái…”
“Đưa vào động phòng…”
Khi tân lang tân nương bái xong, xung quanh liền vang lên tiếng hoan hô chúc mừng. Tống Đoan cũng cười, mời mọi người an tọa.
Từ trong sân ra ngoài ngõ, đầy những bàn tiệc. Hàng xóm lần lượt đến chúc phúc, có người không ngừng mời rượu, Tống Đoan đều không từ chối, uống hết nửa vò, hai má đỏ ửng.
Đợi đến khi Tống Đoan uống xong rượu, trăng đã lên đến đỉnh trời. Trong tiệc đã có không ít người ngã gục, chỉ còn lại mấy kẻ tửu lượng khá, vẫn còn gắng gượng trụ lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)