Từ sau trận bệnh hồi trước, Xu nương nhà bà càng thêm lanh lợi, không chỉ nghĩ đủ mọi cách kiếm tiền phụ giúp phu thê bà, mà còn dạy dỗ các đệ đệ rất hiểu chuyện, phải trái phân minh.
Trước kia, đại đệ và nhị đệ nhà bà nổi tiếng là những đứa trẻ nghịch ngợm nhất trong xóm, luôn gây chuyện rắc rối không ngừng. Vậy mà hai tháng nay chúng chẳng gây ra phiền phức gì, khiến hàng xóm láng giềng còn tưởng bà lén đưa chúng đến tư thục nào đó, hiệu quả dạy dỗ mới thần kỳ đến thế.
Thậm chí có người còn mang quà đến hỏi thăm tên tuổi vị tiên sinh dạy dỗ.
Thẩm Từ thị ngoài mặt khiêm tốn, nhưng trong lòng lại vô cùng đắc ý. Tiên sinh tư thục nào có thể sánh bằng Xu nương nhà bà chứ?
Hiện tại bà chỉ mong mấy đứa nhi tử này cố gắng hơn nữa, học được bảy tám phần bản lĩnh của tỷ tỷ chúng, vậy thì nửa đời sau của bà coi như được an nhàn hưởng phúc rồi.
Nghĩ đến cuộc sống ngày càng tốt đẹp do nữ nhi mang lại, ánh mắt Thẩm Từ thị nhìn nàng càng thêm hiền hòa.
Nhưng bà không biết rằng Thẩm Lệ Xu cũng đã chú ý đến động tác vịn eo của bà, trong lòng cũng dâng lên cảm xúc khó tả.
Sinh sống ở kinh thành quả thật không dễ dàng, chi phí sinh hoạt đắt đỏ thì thôi đi, vậy mà ngay cả củi lửa và nước cũng phải bỏ tiền ra mua.
Những gia đình khá giả thường sẽ thuê người đào giếng trong sân. Tuy ban đầu tốn kém, nhưng về lâu dài lại rất có lợi, con cháu đời sau cũng được nhờ. Thế nhưng Thẩm gia dù có tiền cũng chẳng thể đào giếng, bởi vì nhà họ căn bản không có thứ xa xỉ như cái sân.
Biện Kinh dân cư đông đúc, đất đai chật hẹp, nhà nào cũng tận dụng từng tấc đất để xây phòng ở hoặc cho thuê. Ở khu dân cư nghèo nàn, nhà cửa san sát này, chỉ những gia đình giàu có mới có được một tiểu viện riêng biệt.
Trong kế hoạch 5 năm đầu tiên của Thẩm Lệ Xu quả thật có mục mua một tiểu viện độc lập. Nhưng hiện tại, ngay cả phòng ngủ nàng cũng phải dùng chung với các đệ đệ. Nàng đang lên kế hoạch kiếm thêm tiền trong hai tháng tới để thuyết phục cha nương cải tạo lại phòng ngủ, ví dụ như thuê thợ mộc đóng một chiếc giường tầng cho các đệ đệ, như vậy sẽ có thêm không gian để đặt thêm tủ, ngăn thành hai gian nhỏ, coi như nàng cũng có phòng ngủ riêng cho mình.
Trước khi hoàn thành kế hoạch 5 năm đầu tiên, Thẩm gia không thể có giếng nước. Thẩm Từ thị sống ở kinh thành đã lâu, cũng học được cách chi tiêu tiết kiệm. Quần áo thì đem ra sông giặt, nước tắm cũng có thể gánh nước sông về nhà, như vậy chỉ cần bỏ tiền mua nước uống, lâu dần cũng tiết kiệm được một khoản kha khá.
Cách làm này cũng không phải do Thẩm Từ thị nghĩ ra, mà hầu như tất cả những nữ nhân quanh đây đều biết ra sông giặt giũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)