Beta: Thảo Hoàng Quý phi
"Ngô thị không xem như là kẻ ác." Tịch Lan Vi viết xuống một câu như vậy trong tay Hoàng đế. Hắn khẽ cười, không thèm để ý mà hỏi nàng: "Tựa như nàng và ta không xem như người lương thiện sao?"
Lan Vi nghẹn lại.
"Rất hiếm có "người lương thiện" hoặc "kẻ ác nhân" chân chính." Hoắc Kỳ gối đầu lên cánh tay, nhìn màn giường: "Dù là đời sau bình phẩm thiện ác, cũng chỉ là dựa vào một sự kiện lớn nhất để mà bình phẩm. Nhưng trừ lần đó ra, người lương thiện chưa chắc không làm qua chuyện ác, kẻ ác nhân cũng chưa chắc là chưa từng có tâm địa Bồ Tát."
Tịch Lan Vi gật đầu một cái, tán đồng cách nói này của hắn, chỉ là khó hiểu: "Bệ hạ muốn nói cái gì?"
"Muốn nói nàng không cần vì thế mà áy náy." Hoắc Kỳ cười, quay đầu qua liếc nàng một cái: "Muốn ban chết cho nàng ta là trẫm, muốn ăn màn thầu kia để tự sát chính là bản thân nàng ta. Trong việc này, không có liên quan nhất chính là nàng."
...
Có lẽ là bởi vì cảm kích với Ngô gia vất vả nhiều năm qua, lại có lẽ bởi vì Tịch Lan Vi cảm khái một câu nàng ta không xem như kẻ ác, Ngô thị vẫn được an táng theo nghi lễ của Phi vị.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)