*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Rốt cuộc là người của thế gia có bối cảnh, dùng âm mưu lại không chịu nổi cám dỗ, quen dùng thủ đoạn cũng vẫn sẽ bị thấy rõ. Ngươi để ý, sau việc này, trong hậu cung còn không biết sẽ có tiếng gió vào ra như thế nào, nói là ngươi mê hoặc quân tâm, đến nỗi cung tần từ lúc ở tiềm để cũng bị phế truất."
Lời này nói đến điểm chính. Thời gian này tuy Tịch Lan Vi đóng cửa không ra, số lần hoàng đế tới Y Dung Uyển của nàng lại là nhiều nhất, vốn là dễ bị ghét. Chỉ cần có tiếng gió do một người dẫn đầu, lời đồn đãi vớ vẩn sẽ không thể nào dừng được.
Tịch Lan Vi an tĩnh chờ lời đồn đãi nổi lên bốn phía. Nàng cũng lớn lên từ trong thế gia, ngoại trừ tin tưởng tiếng gió có thể xảo diệu dẫn ra bên ngoài, càng biết gió này một khi lớn đến mức nào đó, thì rất khó kìm chế lại.
Như vậy, cuối cùng ai bị thương còn chưa biết được.
...
Sau bảy tám ngày vết thương trên cổ đã khỏi hẳn, da thịt trắng tinh như cũ không tìm được một chút dấu vết nào, rốt cuộc Tịch Lan Vi lại có thể đi vấn an Cảnh Phi. Cũng thuận tiện... Nghe tiếng gió này một chút, hiện nay đã thổi thành bộ dáng gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)