Beta: Hy Thái Phi
Hoắc Kỳ không nghĩ tới, lần đầu tiên nghe được Tịch Lan Vi mở miệng nói chuyện lại sẽ là tình trạng như vậy. Nhìn thấy nàng sau khi được hắn dỗ dành an tĩnh lại vẫn thấp giọng ô ô khóc hồi lâu, Hoắc Kỳ cảm thấy trong lòng càng thêm trầm xuống, vẫn luôn trầm xuống thẳng đến rét run.
Ngự y chạy vội tới cũng không dám trì hoãn, vội vàng tiến lên hỏi ý, bắt mạch, chủ yếu là Thu Bạch, Thanh Hòa trả lời. Tịch Lan Vi suy yếu đến mức chỉ có thể ngẫu nhiên gật đầu, lắc đầu mà thôi.
Vài vị ngự y đều là chau mày, tinh tế khám nửa ngày, lại thấp giọng nghị luận hồi lâu. Hoắc Kỳ nhìn bọn họ không được mà lắc đầu, tâm cũng càng thêm lo lắng.
Vốn dĩ đây là lần đầu chữa chứng bệnh không phát ra âm thanh này, cả một năm các ngự y đều là lo lắng đề phòng, đột nhiên xuất hiện nóng sốt, bệnh trạng đau đớn, ai cũng không dám nói lời chắc chắn.
Hoàng đế im lặng thật lâu sau, rồi bỗng thở dài một tiếng, cũng không tiếp tục nhiều lời, xoay người trở về trong nội điện.
Ở bên Tịch Lan Vi hơn một canh giờ, biểu tình của nàng vẫn luôn hoảng hốt, hơn phân nửa thời gian đó là Hoắc Kỳ rãnh rỗi tự tìm lời nói. Từ hươu sao nói đến mèo con, lại từ mèo con nói đến hươu sao, đến cuối cùng, muốn bịa cũng không còn lời nói để bịa được nữa, tươi cười trên mặt Hoắc Kỳ càng lúc càng khó duy trì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)