Beta: Huệ Hoàng Hậu
Các cung nhân nhanh chóng vây lại, lúc sau bọn họ mới đuổi theo A Mạn công chúa. Chuyện vừa rồi xảy ra bất ngờ, dù là trong lòng mọi người thấy có dị thường cũng không thể phản ứng lại đến tột cùng xảy ra chuyện gì. Cho đến khi mắt thấy Hoàng đế giục ngựa tiến đến mới hô to không xong. Trước mắt khẩn trương xem xét, tạ tội, cục diện hỗn loạn lại ủ rũ.
Mày của Hách Khế Hãn vương nhíu chặt không giãn ra, tuy không biết nửa đường hai người này xảy ra chuyện gì, nhưng chuyện thành ra như vậy cũng là do A Mạn nháo muốn đua ngựa gây ra. Thấy nữ nhi cưỡi ngựa trở về, mạnh mẽ kéo nàng ta xuống, muốn ấn đến trước mặt hoàng đế tạ tội—Bọn họ là tới cầu hòa, không thể làm ra kết cục rối loạn như vậy.
Hai người đi đến trước mặt lại khựng lại, vì bị thần sắc của Hoàng đế làm chấn động. Dưới bóng đêm, hắn chỉ yên lặng nhìn Diên Mỹ nhân quỳ trên mặt đất, không nói, khuôn mặt lạnh lẽo đến mức làm người khác căn bản không dám, cũng không biết nên nói cái gì.
Hoắc Trinh tới chậm một chút. Bên kia, dường như Hứa thị cũng hòa hoãn lại, gạt nước mắt, được hắn ôm vào trong lồng ngực, nức nở nói Tịch Lan Vi muốn mạng của nàng ta.
Hoắc Trinh ôm Hứa thị cùng nhau đi qua, khi đến gần thấy Tịch Viên cũng ở bên cạnh người Hoàng đế. Hai mắt Hứa thị đẫm lệ mông lung mà nhìn trước mặt, trong lòng bỗng dưng hơi vui sướng. Trước mắt một người là trượng phu của Tịch Lan Vi, một người là phụ thân của Tịch Lan Vi, sắc mặt đều âm trầm giống nhau. Hậu quả như thế nào cũng không khó đoán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)