Trong bóng đêm, người nọ đưa lưng về phía cửa động, Tịch Lan Vi chỉ có thể nghe âm thanh, không thể thấy khuôn mặt, hắn lại vừa vặn có thể nhờ vào ánh trăng thu hết hoảng sợ của nàng vào đáy mắt.
"Cảm thấy ta không nên ở chỗ này?" Hắn khẽ cười: "Hay là cảm thấy lúc này ta không thể vào cung được?"
Hắn nhún nhẹ đầu vai, bộ dáng rất khinh thường: "Rõ ràng ngươi đã sớm hoài nghi ta là thích khách, cần gì phải kinh ngạc như vậy?"
Tịch Lan Vi ngã về phía sau một bước, thân mình dựa vào trên núi giả để không bị té ngã, lại nghe được một tiếng cười khẽ, hắn lại nói: "Cũng không cần sợ, nếu ta muốn báo cáo với bệ hạ, cũng sẽ không đến đây như vậy."
Lúc này lòng nàng mới ổn định, ánh mắt dừng trên y phục của hắn, tuy nhìn không rõ ràng lắm, cũng có thể nhìn ra đó không phải là y phục của Cấm Quân Đô Úy phủ.
"Chỉ là ta không thích vẫn luôn có người nghi tới nghi lui như vậy, có lẽ một ngày nào đó còn đem việc của ta nói ra ngoài." Hắn nói, Tịch Lan Vi cơ hồ có thể từ trong ngữ khí của hắn mà tưởng tượng ra hắn mang theo ý cười tà khí như thế nào: "Cho nên mượn cơ hội này tới nói với Mỹ nhân nương tử một tiếng, ngươi và ta đều có vật uy hiếp đối phương trong tay, vậy nên đừng hé răng vẫn hơn."
... Uy hiếp?
Tịch Lan Vi nhìn về phía đôi giày vải trong tay hắn, khẩu hình khinh thường: "Đây cũng coi là vật uy hiếp sao?"
"Đúng..." Ánh mắt Sở Tuyên cũng nhìn về phía đôi giày kia "Tất nhiên."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)