Nghĩ thông suốt, Tịch Lan Vi liền cảm thấy nàng không cần lo nghĩ quá nhiều về nàng ta như vậy. Nếu như nàng ta không hiểu được các "quy củ" ở trong cung thì tự nhiên sẽ có người "dạy bảo" nàng ta. Nhưng...
Tịch Lan Vi hít một hơi thật sâu, ngón tay của nàng nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương, nàng đang nhớ lại tiếng hát và điệu múa của Hạ Nguyệt. Dù sao nàng ta cũng là do thanh lâu tỉ mỉ dạy bảo, cho dù nàng ta không hiểu rõ nhiều việc trong cung nhưng chắc chắn hiểu cách lấy lòng nam nhân.
Bên trong hậu cung có nhiều chuyện như vậy, ra quyết định cuối cùng vẫn chính là người nam nhân kia. Nếu hắn không thích thì cho dù tiếng hát của nàng ta có được cả thiên hạ yêu thích cũng vô dụng. Nếu như hắn thích thì có là một người câm giống như nàng hắn vẫn sẽ sủng, trong cung sẽ không có ai dám coi khinh.
Tịch Lan Vi suy nghĩ rõ ràng xong việc này thì chậm rãi thở dài một hơi. Thôi, cho dù kiếp trước không có người này thì sao, kiếp này có thì nàng ta cũng hoàn toàn không đáng giá để nàng suy nghĩ quá nhiều. Mục đích Ngô gia đưa nàng ta tiến cung chính là giành được thánh sủng, sau đó trợ giúp Ngô Chiêu viện một tay. Nhưng với tình cảnh hiện giờ của nàng ta có thể được sủng ái hay không thì phải xem xét sau.
Hoàng Đế đã từng nói: Hạ Nguyệt nói quá nhiều, hắn thích nữ nhân an tĩnh.
---
Tháng giêng là tháng có nhiều ngày hội nên rất bận rộn, mà bận rộn khiến cho con người ta có cảm giác thời gian trôi qua rất nhanh. Rõ ràng cảm giác ngày hôm qua mới là cung yến đêm Trừ Tịch[1], trong nháy mắt đã sắp đến tết Nguyên Tiêu[2].
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)