Quả thật mấy ngày nay trong cung cũng không có ca múa, do Linh Cơ Vệ thị vừa qua đời. Mọi người hơi hơi rùng mình, từng người đều dằn lòng xuống không để ý tới, đều ngầm thừa nhận vũ cơ này tư sắc tốt, giọng hát tốt mà vũ kỹ cũng tốt. Trước mắt là Ngô Chiêu viện mở miệng, tuy nói người là huynh trưởng nàng ta tìm được, nhưng cũng do Ngự Sử đại nhân tặng người. Xét về công hay tư thì vũ cơ này chắc chắn sẽ nhập hậu cung.
Tịch Lan Vi nhìn về phía vũ cơ kia lần thứ hai, trong lòng vô cùng tin tưởng, đên trừ tịch một đời trước không có diễn ra như vậy, chỉ phải than thầm Ngô gia này quả là có nhãn lực, trong cung vừa chết mất một Vệ thị có giọng ca động lòng người, ngay lập tức bọ họ đã tìm được một vũ cơ song toàn hiến tặng.
Giọng hát kia thánh thót, uyển chuyển... thật đúng là dễ nghe.
Hoắc Kỳ cách một khoảng xa, ánh mắt dừng ở khuôn mặt quen thuộc kia. Hai người cách không xa cũng không gần, bất quá có thể thấy rõ biểu tình của nàng, chỉ thấy thân mình nàng hơi hơi động, tựa hồ thở dài, khuôn mặt nhỏ kia giống như phủ thêm một tầng ảm đạm.
Trong lòng đột nhiên có cái gì đó buồn, không tự giác được mà cân nhắc: Nàng cũng để ý?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)