Beta: Huệ Hoàng Hậu
Thực sự là có chút kỳ lạ. Nếu nói Trương gia muốn đưa mỹ nữ tiến cung tranh sủng, chuyện này an bài xuống dưới hiển nhiên sẽ có người đặc biệt giúp đỡ mới phải, dù muốn mọi chuyện được xử lý công bằng, nghiêm khắc một chút cũng không có gì lạ, vậy mà lại trực tiếp trục xuất ra ngoài...
Chẳng lẽ không có người tiếp ứng phía dưới sao?
Nhất thời, Tịch Lan Vi chưa ngẫm ra được, hàng mày nhíu lại. Thu Bạch nghĩ ngợi một hồi, thở dài: "Có lẽ là do nô tỳ nghĩ nhiều. Thật ra cũng không thấy nữ quan kia có liên hệ trực tiếp gì với Trương gia, chỉ là mơ hồ nhớ rằng đã từng thấy nàng ta và đại cung nữ bên người Trương thị đi lại chung một chỗ, vậy nên nô tỳ mới nghĩ nàng ta là người của Trương thị."
Chuyện như vậy, thực sự nàng cũng không dám khẳng định. Tuy rằng rất có khả năng Thu Bạch đoán không sai, nhưng trong cung có nhiều nữ quan như vậy, cho dù không làm việc cùng nhau thì vẫn có nhiều nguyên nhân khác mà đặc biệt giao thiệp với nhau, không phải không có khả năng.
Việc này liền tạm thời gác xuống không đề cập tới nữa, Tịch Lan Vi dặn dò Thu Bạch cẩn thận chú ý, chuyện không đáng để trông gà hóa cuốc[1].
[1] Trông gà hóa cuốc: Ví việc nhầm lẫn sự việc này thành sự việc khác, do không tinh hoặc không tỉnh táo.
...
Âm giọng trong trẻo, ngọt ngào đồng loạt vang lên vấn an long nhan, vang vọng đến mức làm chân Hoắc Kỳ cứng đờ.
"..." Yên lặng một lúc, Hoắc Kỳ liền duỗi tay đỡ Tịch Lan Vi dậy, lại thuận miệng nói câu "Miễn lễ" với những người khác, vậy mà tay đang đỡ nàng còn cố ý tăng thêm lực lên cổ tay, có ý trách cứ rõ ràng.
Tịch Lan Vi nâng mắt, không hề lưu tình nắm ngược trở lại, cũng dùng sức lực - ý chỉ việc nàng vốn không sai, muốn trách thì cũng phải trách hắn muốn tới mà không báo tiếng nào với nàng.
Động tác giận dỗi rất nhỏ của hai người, những tú nữ hiển nhiên không nhìn thấy, nhưng lại thấy Tịch Lan Vi quay người mỉm cười hàm ý mời các nàng ngồi xuống, tiếp theo liền khom người thỉnh Hoàng đế bước vào điện, có thể rõ ràng mà nhìn ra các nàng từng người hàm chứa ý cười trầm ngâm, đại để đều đang suy tư xem chốc lát nói cái gì mới tốt.
"Hôm nay may mắn được diện thánh (gặp mặt vua), quả thật là... phúc của dân nữ." Một tú nữ lá gan lớn một chút liền mạnh dạn mở miệng trước, nghe thoáng qua có lẽ chỉ như lời hàn huyên bình thường, nhưng vẫn có thể nghe được rõ ràng là lời nịnh hót dối trá, ánh sáng trong đôi mắt khó khăn lắm mới thuyết phục được người khác đây là lời nói thật lòng của nàng ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


