Beta: Huệ Hoàng Hậu
"Ngài... Khi nào thì ngài biết?" Thu Bạch hỏi một câu như vậy, xem như cam chịu những chuyện đó.
"Từ lúc chuyện thuốc bột bắt đầu." Nàng nhàn nhạt nói: "Người ta nhắc nhở có người hạ độc ta, nhiều ngày trôi qua, không chỉ có ta mất mạng, người bên cạnh ta cho dù thay phiên hầu hạ cũng sẽ chịu chút tổn thương. Ta hồi tưởng lại... người gần ta nhất có ba người. Tiểu Sương với Thanh Hoà có mấy ngày đều đặc biệt mệt mỏi chút, duy nhất chỉ có ngươi là không có việc gì." Nàng cười gượng một tiếng, nhớ lại rồi lắc lắc đầu: "Thuốc kia không thể có lý do nào mà vô dụng với ngươi, nghĩ đến... Do ngươi có thuốc giải, hoặc là dùng biện pháp khác tránh đi."
Thu Bạch ngẩn ra, hồi tưởng lại chuyện đó thực sự đã xảy ra lâu rồi, có chút kinh ngạc: "Vậy mà ngài... còn an bài ta đi "phát hiện " cái thuốc bột kia?"
"Từ chuyện đó bắt đầu, ta hồi tưởng lại chuyện phát sinh lúc trước..." Nàng ngừng lại một chút, liếc Thu Bạch một cái: "Làm hại Tiểu Sương chịu tội ở Cung Chính Tư, chắc cũng là ngươi? Ngày đó ta ở Cung Chính Tư cảm thấy hơi kỳ quái nhưng cũng chưa nghĩ nhiều — ngươi với Thanh Hoà bình thường đều là người ít nói, ngày đó ngươi lại thay Tiểu Sương biện giải không ít."
Khi đó tất nhiên chỉ cảm thấy như vậy là cứu Tiểu Sương. Cho đến khi đã biết nàng ta làm phản, nghĩ lại thì mới hiểu được các sự kiện từ đầu đến cuối.
Những tấu chương đưa về Tuyên Thất điện, là tự mình với Viên Tự cùng thu thập, lẽ ra không có sơ hở gì, không nên xuất hiện tấu chương chưa xem mà đã đưa trở về, rồi khi yêu cầu Tiểu Sương cầm đi lại ra cớ sự như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


