Beta: Huệ Hoàng tậu
Sau khi hài tử được sinh ra bình an, Hoắc Kỳ thở phào nhẹ nhõm, rất nhiều chuyện không cần cẩn thận quá mức nữa, mỗi ngày đều đi Duyệt Hân điện nhìn nhìn một lát.
Tịch Lan Vi không khuyên gì nhiều, mỗi lần hắn an bài cũng làm nàng yên tâm - Nếu hắn tới, nhất định sẽ hạ chỉ đóng cửa Dực Tường cung. Hơn nữa, Tịch Lan Vi đang trong giai đoạn ở cữ không thể ra cửa, điều này khiến người ngoài nảy sinh cảm giác mỗi ngày Hoàng đế đều tới đây thẩm vấn gì đó.
Trong viện, thần sắc cung nhân cẩn túc (cẩn thận + nghiêm túc), Hoàng đế vẫn nghiêm khuôn mặt như cũ, Viên Tự đi theo bên cạnh, thầm nói một hơi: Bệ hạ ngài thật là càng diễn càng nhập tâm.
[1] Đế cơ (帝姬): Cách gọi khác của Công chúa.
Vào năm 1113, triều đại Bắc Tống, vua Tống Huy Tông đã đổi Công chúa thành Đế cơ, Quận chúa gọi là Tông cơ, Huyện chúa là Tộc cơ. Cách gọi này kéo dài hơn một thập kỷ, đến khi triều đại nhà Tống bắt đầu thì khôi phục lại cách gọi cũ là Công chúa như bình thường. (Theo wikipedia Việt và wapbaikebaidu)
Hắn gật gật đầu, phất tay bảo Thanh Hòa lui ra, đi thẳng vào bên trong.
Tiếng bước chân phát ra thật nhẹ, sợ quấy nhiễu người đang ngủ, đến gần liền thấy nàng vẫn đang ôm hài tử trong lòng.
Khóc quấy như vậy, sao có thể chợp mắt nổi? Trong lòng hắn cười than một tiếng, ngược lại cũng hiểu chút tâm tình này của Tịch Lan Vi. Nhìn tư thế nằm nghiêng của nàng, mặt hướng về phía nữ nhi, ôm lấy nữ nhi nằm phía bên trong giường, cánh tay cong thành một độ cong như bị sái, vừa có thể ôm hài tử vào lòng, vừa có thể thấy được động tĩnh của nữ nhi, nhưng không hề bị đè lên.
Cứ an tĩnh không tiếng động mà nhìn như vậy trong chốc lát, nhìn hài tử ngẫu nhiên còn chậc lưỡi một tiếng, ngược lại nàng vẫn ngủ như vậy, không hề có phản ứng. Hắn không nhịn cười nổi, lấy hộp gấm trong lồng ngực ra rồi đặt bên cạnh giường, sau đó giống với lúc vào điện, tay chân nhẹ nhàng rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


