Giản Tiểu Sương gật gật đầu, hỏi nàng: "Phương Tu viện như thế nào rồi?"
"Cảnh Phi hạ chỉ giáng phân vị xuống thành Sung hoa." Tịch Lan Vi khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn khắp phòng, quay đầu hỏi: "Nàng ta tới tìm ngươi sao?"
Giản Tiểu Sương hơi giật mình, sau đó rất nhanh đã biết Tịch Lan Vi nói "nàng ta" là chỉ ai, gật đầu thừa nhận: "Lúc ấy nô tỳ còn chưa tỉnh ngủ, cũng không có nói cái gì. Tính ra là... Cũng vừa đi không bao lâu."
"Tất nhiên." Tịch Lan Vi cười khẽ: "Hôm nay nàng ta vẫn còn giá trị."
Nhìn hộp đồ ăn trên bàn, Tịch Lan Vi duỗi tay mở nắp, nhìn trong hộp có một món canh và hai món điểm tâm, cười: "Đều là sở trường của nàng ta, tất nhiên hương vị không tồi, ngươi ăn ngay cho nóng."
Một mặt nói rất nhẹ nhàng, một mặt lại cảm thấy nỗi lòng phức tạp, cảm thấy trong yết hầu bị nghẹn lại, Lan Vi dừng lại một chút, lại nói: "Nàng ta tới xem ngươi, đương nhiên có chuyện muốn nói, chỉ là thấy ngươi ngủ mới không làm phiền thôi. Sau này nàng ta nhất định sẽ còn đến, đưa ra yêu cầu trước kia bổn cung đã suy đoán... Ngươi đồng ý là được."
...
Nàng ta sẽ mượn sức Giản Tiểu Sương, đây là việc trước kia Tịch Lan Vi phát hiện.
Cho nên động Phương thị đồng thời cũng cho nàng ta cơ hội này, để cho nàng ta nhìn thấy Tiểu Sương bị thương. Rồi sau đó Tịch Lan Vi không có việc gì, Phương thị lại bị trách phạt, tất nhiên nàng ta biết đây là do Tịch Lan Vi thiết kế, vừa lúc có thể nói nàng tâm địa rắn rết, hoàn toàn không thèm để ý sống chết của người bên cạnh, ra sức tính kế.
Là một cái cớ mượn sức rất tốt. Khi con người có vết thương hoặc bệnh tật là lúc dễ dàng mềm lòng nhất, lúc này Tiểu Sương đáp ứng, xong việc cũng không có cơ hội sửa miệng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


